Đổi Tên

09/04/200300:00:00(Xem: 149615)
Người viết: BÙI THANH LIÊM
Bài không dự thi, số VB0405

(Tặng Vũ Hoàng Lân)

Bùi Thanh Liêm là bút hiệu của Tiến sĩ Bruce Long Vu, một khoa học gia gốc Việt hiện làm việc trong ngành khoa học không gian Hoa Kỳ. Trong năm 2002, ông đã được vinh danh về công trình góp phần vào các dự án hệ thống phòng thủ phi đạn quốc gia, giải pháp di chuyển an toàn cho phi thuyền Con Thoi, kỹ thuật vi học (natotechnology) giúp sản xuất các tế bào điện toán dùng cho phẫu thuật cực vi của Lục Quân Hoa Kỳ.
Với bút hiệu Bùi Thanh Liêm, ông đã viết nhiều truyện ngắn trên tạp chí Văn do nhà văn Mai Thảo chủ trương. Ông cũng là tác giả được trao tặng giải danh dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ nhất 2001.
Trang Viết Về Nước Mỹ lần này xin giới thiệu thêm một truyện ngắn mới của Bùi Thanh Liêm viết về một chàng mới lên chức “bố” trong đời sống gia đình tại Mỹ.
*

Cư đặt mình xuống giường. Gã lăn qua, trở lại, lật tới, lật lui, ráng tìm một tư thế thoải mái để đi vào giấc điệp. Lăn, trở một hồi cũng chẳng đi đến đâu, gã không tài nào chợp mắt được vì châu thân còn đang ê ẩm. Nguyên một ngày quán xuyến việc nhà, giặt giủ, bếp núc, đã làm cho tấm thân trai 12 bến nước của gã tê tái, rã rợi.
Cư bước ra phòng khách, định đốt thuốc, nhưng nhớ ra là trong nhà này cấm hút thuốc, và gã đang đóng vai trò của một người cai thuốc lá! Cư đẩy cửa căn apartment, bước rangoài để tìm một làn khói trắng, với hy vọng ru đời vào quên lãng. Trời mùa hè, hừng hực lửa đỏ, gã chỉ bập được vài hơi rồi dụi tắt, và ném điếu thuốc hút dở qua nhà thằng hàng xóm.
Gã trở vào trong, mở ti-vi thật khẻ, cốt ý để coi hình cho vui, chứ đâu có tập trung được, vì đầu óc gã còn đang suy nghĩ mông lung. Bên trong phòng ngủ, Hường, vợ gã đang ngủ rất say. Bên cạnh đó, trong cái nôi gỗ có chấn song là thằng con trai đầu lòng của vợ chồng gã, đang nằm phè cánh nhạn.
Ngược dòng thời giạn Hai năm trước đây, khi Cư chính thức để cho Hường tròng vào đầu của gã cái bản án chung thân, tức là ngày gã lên xe bông về nhà vợ, sau 10 năm hai người quen nhau, Cư đã nghĩ ngay đến chuyện muốn lên chức. Cư theo đạo Phật, gã không có cơ hội đi tu để trở thành linh mục. Không làm cha thiên hạ được thì làm cha trong cái tiểu gia đình này cũng đâu có sao. Nhưng kẹt một nỗi là Hường chưa muốn có con, nàng viện cớ còn trẻ, còn muốn bay nhảy, sợ có con bị bó chân, không đi du lịch đó đây được. Nàng sợ có con phải thức khuya dậy sớm, lo tắm rửa, thay tả, pha sữa, nấu bình, dỗ cho nó ngủ, vân vân. Nói tóm tắt là Hường chưa cảm thấy sẵn sàng làm mẹ, bởi vì lý do đơn giản là nàng sợ cực. Nghe vậy Cư liền ra tay nghĩa hiệp, gã nói vợ đừng lo, mọi việc gã sẽ gánh vác hết, nàng chỉ cần hạ sanh cho gã một đứa con. Gã hứa là gã sẽ một mình lo hết cho ấu nhi, từ A đến Z.
Đó là câu hứa dại dột nhất chưa từng thấy trong đời của gã. Và suốt 3 tuần lễ nay từ ngày thằng bé chào đời, mà đúng hơn là suốt 10 tháng qua, từ ngày vợ gã mang thai, Cư đóng vai một người đàn ông nội trợ đảm đang. Thật ra thì trước khi có thằng nhỏ thì không đến nỗi nào, nấu nướng giặt giũ thì “nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ”, dạo còn độc thân gã vẫn làm mấy chuyện này. Hơn nữa lúc đó gã đang vui say với sự mong đợi thành viên mới trong gia đình, cho nên làm việc quên mệt. Cho đến khi vợ nàng hạ sanh, gã mới bắt đầu nếm mùi.
Cư không ngại cực; thay tã, nấu bình, pha sữa, tắm rửa cho con không thành vấn đề đối với gã, vì đã có bà nhạc của gã qua giúp. Ban ngày, khi gã đi làm, bà mẹ vợ lo hết. Gã chỉ phải thay ca từ chiều trở đi và những ngày cuối tuần.
Do đó gã bị mất ngủ kinh niên. Thằng bé mới bước vào đời, không biết luật giang hồ của thế gian, là ngày thức đêm ngủ, cứ khát sữa là nó lại khóc oà lên, không để cho ai ngủ được. Bất kể ngày đêm, cứ cách 3 tiếng là nó thức dậy mở máy khóc và chỉ chịu nín đi khi nào được nhét bình sữa vào mồm. Và theo giao kèo được định trước, Cư là người phải thức dậy cho con bú và dỗ cho nó ngủ trở lại.
Ba tuần lễ trôi qua. Đêm nào Cư cũng bị mất ngủ, hễ thiu thiu được 1 chút lại bị thằng con dựng đầu dậy để cho nó bú hoặc thay tã cho nó. Thậm chí lúc nhắm mắt gã cũng không được an giấc, có lúc gã bị ác mộng, trong giấc mơ gã biến thành đứa bé khóc oe oe và thằng con gã bế gã chạy vòng quanh nhà ru gã ngủ. Sáng vào trong sở, gã mắt nhắm mắt mở, có khi ngủ gục ngay trên bàn làm việc. Đồng nghiệp thông cảm, vỗ vai gã, an ủi:
- Ráng lên đi Cư, có thêm vài đứa nữa là mày sẽ quen và chai lì đi ngay!
Đêm nay, không biết trời xui đất khiến sao đó, thằng nhỏ lại ngủ rất say, đã quá cữ của nó mà cũng chưa thấy nó dậy. Cư mừng thầm trong bụng Gã nghe nói là con nít ra tháng sẽ ngủ dễ hơn. Thằng con trai gã mới có 3 tuần lễ, không lẽ bắt đầu ngủ qua đêm rồi" Vậy thì gã may mắn quá!
Niềm vui của Cư không kéo dài được bao lâu. Tiếng ré mà gã đã quá quen thuộc vang lên lanh lảnh từ trong phòng ngủ. Gã chạy vội vào trong. Như thường lệ, vợ gã vẫn nằm ngủ say bên cạnh, tiếng khóc của thằng bé không đánh thức nàng được. Cư bế xốc thằng nhỏ, mang ra phòng khách, đi hâm sữa cho con bú.
Một tiếng đồng hồ sau. Thằng nhỏ no sữa nhưng lại chưa chịu ngủ, nó cứ lè nhè mà hành tội Cư. Gã tiếp tục ôm con, đi vòng quanh trong chu vi chật hẹp của gian phòng khách, vừa đi vừa lắc qua lắc lại như cái võng đu đựa. Cư đã buồn ngủ và đuối sức lắm rồi, đây là lần thứ 3 trong đêm gã phải thức dậy. Gã ước đoán sức chịu đựng của gã đã gần đến mức giới hạn, thằng bé mà không chịu ngủ chắc trong vòng vài phút nữa gã sẽ kiệt sức, gã sẽ quẳng nó trở lại trong nôi, mặc kệ nó muốn khóc, muốn la cứ việc thoải mái.
May cho Cư, thằng nhỏ biết điều tự dưng im bặt và ngủ vùi. Gã rón rén đặt nó trở lại trong nôi. Sợ nằm trên giường lăn qua trở lại gây tiếng ồn đánh thức con, nên Cư mang gối mền xuống thảm mà ngủ ngay cạnh đó. Hai mí mắt của gã sụp xuống. Gã nghĩ thầm thêm 3 tiếng đồng hồ nữa cũng đủ cho gã hồi sức, và vừa đặt lưng xuống là gã ngủ say như chết.
Mười phút sau. Trong cơn mê, Cư nghe như có tiếng còi tàu réo gọi. Tiếng còi tàu dài liên tu bất tận cộng với tiếng ai đang gọi tên Cư làm cho gã choàng tỉnh. Gã nhận ra tiếng còi tàu chính là tiếng con khóc, còn âm thanh kia là vợgã:
- Anh Cư, anh làm gì mà ngủ say quá vậy. Dậy đi con khóc kìa!
Gã đã tỉnh táo, nhưng mệt quá không chồm dậy nỗi. Vợ gã hét lớn lên, như muốn át tiếng khóc của đứa bé:
- Anh Cư, anh có nghe con khóc khổng. Sao cứ nằm im ra đó!
Cư tiếp tục vờ đi. Hường bước khỏi giường, đi đến layvai gã:
- Anh Cư, anh Cư!
Gã quay qua, xoe tròn mắt nhìn vợ, Hường gắt lên:
- Ô hay cái anh này, tỉnh ngủ như thế, sao em gọi không trả lời"
- Tôi đâu có nghe ai gọi tên tôi bao giờ!
- Cái gì" Em gọi "anh Cư" đến khản cả cổ.
- Tên tôi đâu phải là Cư.
- Hả Anh nói gì em không hiểu.
Cư dụi mắt và đáp ngon lành:
- Tôi đổi tên rồi!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 804,134,758
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.