Ghi Vội Ngày Chấn Động

15/09/200100:00:00(Xem: 19502)
Bài tham dự số: 02-349-vb70914


Sáng sớm ngày 11 tháng Chín, năm 2001 cả nhà thức dậy lúc 6:45 phút như mọi ngày. Vợ chồng và đứa con gái mạnh ai nấy vội vã sửa soạn để đi làm, không có cả thì giờ để mở tivi coi tin tức buổi sáng.
Trên đường đến sở, xa lộ 5 North hướng về Los Angeles vẫn kẹt xe như mọi ngày. Cô con gái mở CD nghe nhạc suốt con đường đến sở, mình cũng mơ mơ màng màng chưa tỉnh ngủ vì chưa có ly cafe nào ...wake up.
Đến sở làm lúc 8:45, leo hai từng cầu thang để lên lầu nơi đặt tổng hành dinh của sở làm. Vào văn phòng, ngồi vào bàn làm việc ngạc nhiên sao cái điện thoại mọi ngày vẩn chớp chớp ngọn đèn đỏ báo hiệu những cú điện thoại chờ sẳn hôm nay sao lặng thinh như tờ. Chổ phòng kế toán cô bạn gọi sang hỏi:
- Ê bồ, biết chuyện gì chưa"
- Chưa, chuyện gì "
Cô bạn trả lời liền:
- Twin towers bị nổ rồi.
- Ah...thiệt không"
- Thì mở radio nghe, mình không liên lạc được với NewYork, cả máy fax cũng ngưng hoạt động luôn.
- Thường mổi buổi sáng vô sở, chuyện đầu tiên là mở điện thoại để lấy những chỉ thị, những đơn đặt hàng, những câu trả lời được giải đáp từ NewYork, trung tâm mua, bán hàng vải với sở làm của chúng tôi. Tiểu bang NewYork đi trước chúng tôi 3 tiếng đồng hồ , cho nên khi ở Los Angeles vừa uống cafe sáng thì bên NewYork thiên hạ đã chuẩn bị ăn trưa.
Vừa lúc thấy ông boss vô tới, tay xách cái Tivi mini nhỏ xíu, màn ảnh chỉ lớn cở bàn tay, vừa đi vừa khoát tay kêu tụi tôi vô văn phòng. Cả đám thư ký chạy theo, ông boss đặt tivi lên bàn, mở đài, cả bọn chú mục vô cái màn ảnh lớn bằng bàn tay đó, kinh hoàng nhìn thấy traí cầu lửa thoát ra từ hai tòa buiding cao nhất NewYork, 110 tầng lầu đang trong biển lửa. Ai nấy bàng hoàng, tưởng như mình đang coi một phim Hollywood giả tưỡng... Hai tòa nhà "World Trade Center" biểu tượng nền kinh tế của nước Mỹ với 50,000 người làm việc cùng với độ 90,000 du khách ra vô thăm viếng hằng ngày với những liên hệ làm ăn, buôn bán, con số nhân mạng chết oan sẽ khủng khiếp với con số không dưới 30 ngàn!
Ai nấy nhìn nhau, kinh hoàng. Sau phút chấn động, mọi người vẫn chưa kịp hoàn hồn, chưa kịp lấy hơi thở sâu để bình tĩnh . Ai nấy trở về bàn làm việc của mình, mở radio, hay internet ra theo dỏi tin tức. Mình phải cám ơn ông Bill Gate, người đả phát minh ra Window và Internet. Nhờ thành quả nầy mà chúng ta có được một hệ thống thông tin tuyệt vời, cho dù đường dây điện thoại viễn liên nối liền NewYork bị cắt đứt, mọi người vẫn có thể theo dỏi và nhìn tận mắt những hình ảnh, đọc những nguồn tin một cách chính xác và nhanh chóng, chẳng những trong nước mà còn đọc được những phản ứng từ nước ngoài nữa. Toàn thể chúng ta lại còn có thể dùng e mail để liên lạc tìm hỏi tin tức lẩn nhau trong lúc dầu sôi lữa bỗng.
Tin tiếp theo vụ nổ tòa tháp đôi là vụ nổ một góc của Ngũ Giác Đài, trung tâm quyền lực quốc gia đặt ở Hoa Thịnh Đốn, cách tòa Bạch Ốc không xa, phía bên kia con sông Patoma. Tin hệ thống Hàng không toàn quốc đình chỉ hoạt động theo lịnh của Hàng không quốc gia. Không còn một chiếc máy bay nào bay trên bầu trời nước Mỹ ngay sau giờ phút Ngủ Giác Đài bị nổ ở cánh thứ năm (E) .


Ông boss lại gọi lớn, và chúng tôi lại ùn ùn chạy vô văn phòng của ông để coi hình ãnh chiếc máy bay thứ hai bay xuyên thẳng vào tòa buiding thứ hai trên cao độ tầng thứ 80 hay 85 , nổ bùng trái cầu lữa thứ hai . Ôi hãi hùng cho những nạn nhân trong chiếc máy bay, cho những nạn nhân đang ngồi làm việc trong tòa buiding đó. Ai nấy đều che mặt, đau lòng cho biết bao nhiêu sinh mạng chết oan trong lữa đỏ, trong đám bụi mù mịt sụp đổ tan tành 110 tầng lầu cao nhất NewYork, biểu tượng kinh tế của nước Mỹ.
Toàn thể nước Mỹ đặt trong tình trạng báo động, chưa bao giờ xãy ra trong suốt thời gian 26 năm tôi sống ở Mỹ. Amtrax thông cáo ngưng hoạt dộng, những hảng xe bus chạy xuyên bang ngưng mọi tuyến đường. Cơ quan quan thuế "custom" khóa chốt mọi ngả biên giới ra vô nước Mỹ. Như vậy số hàng hóa nhập nội của chúng tôi từ Hongkong, China, Turkey, Đại hàn đã bị chận lại ở đâu không biết. Mà quan trọng gì chuyện nhỏ nầy, hằng hà sa số người chết oan khiên trong hai tòa nhà chọc trời và Ngủ Giác Đài.
Suốt ngày chúng tôi thẩn thờ, không ai làm việc được, cứ chốc chốc lại chạy vô phòng ông boss coi tivi, đứng ngồi không yên, chỉ file giấy tờ và theo dõi tin tức trên internet. Lại thêm lo lắng về nguồn tin Los Angeles, nơi chúng tôi đang làm việc sẽ là bước kế tiếp khủng bố dự tính thực hành. Tin cảnh sát liên bang đang tiến vào Los Angeles để bảo vệ và Los Angeles bị đặt trong tình trạng báo động sau NewYork và Hoa Thịnh Đốn vì nơi đây cũng là trung tâm lớn với rất nhiều cơ sở quan trọng về kinh tế cũng như về nguyên tử lực.
Dù lo lắng nhưng mọi người vẫn bình tĩnh, ai nấy ngồi yên tại chổ. Có tin công chức sở tại ra về, tin trường thi đóng cửa, gởi thí sinh về nhà, tin phi trường LAX đóng cửa mọi ngã ra vào , mọi người đều đang trong vòng chờ đợi. Tin thêm mọi máy bay trên đường trở về Mỹ từ nước ngoài đều sẽ phải ghé tạm qua Canada chờ đợi. Tin thêm một chiếc máy bay thứ tư bị rớt ở Pittburgh , cháy không còn mảnh vụn , dường như chiếc máy bay nầy bị khủng bố ép lao vào tòa Bạch ốc nhưng viên phi công chống lại lịnh và cho phi cơ đâm xuống đất.
Nhiều nguồn tin dồn dập đến nổi không kịp nhớ, nhưng tin đau lòng hơn hết là đội cứu hoả dũng cảm hơn 200 người cùng với gần 100 người lính cảnh sát vì cứu người mà vùi thây trong tòa tháp đôi đang sụp đổ.
5 giờ chiều, giờ tan sở.
Nơi tôi làm việc có đủ mọi sắc dân, đặc biệt, có cả một số những người bạn Hồi Giáo Ả Rập, từ tế, hiền lành. Nước Mỹ bị khủng bố tấn công, có lẽ chính những người bạn Mỹ gốc Ả Rập này lại là những người đau sót và lo lắng hơn hết.
Bạn đồng nghiệp chào nhau. Bà bạn chào mình bằng câu nói trong Thánh Kinh "No one promised you tomorrow, that why you have to be thankful for today."
Buổi chiều lái xe trở về nhà, lòng buồn thảm biết bao. Xa lộ vắng tanh trái với mọi ngày, xa lộ Los Angeles như cũng có mùi tang tóc của NewYork .

Ngọc Anh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 810,376,733
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.