3 Năm Làm Cua Alaska, 8 Năm Làm Cây Gậy Trượt Tuyết

07/07/200100:00:00(Xem: 149516)
Bài tham dự số: 02-291-vb0708


Sau thời gian ở trại tỵ nạn Sangai Beigsi (Mã lai) và Bataan (Phi luật tân) tôi được nhận sang định cư tại Hoa Kỳ theo diện cựu quân nhân.
Ngày tôi đặt chân đến nước Mỹ là ngày 3-5-1989. Vào thời gian này tuổi đổi của tôi 48, cái lứa tuổi mà ông bà ta thường nói Ngũ Thập tri thiên mạng, đời ngoài đến tuổi 50 thì số mạng mình giàu, nghèo, sang, hèn đã biết rồi.
Nói chung về hoàn cảnh và tâm trạng của những người tỵ nạn chúng ta, khi bỏ xứ ra đi đều mang trong lòng ngổn ngang trăm thứ, nhưng khi đặt chân đến nơi xứ lạ quê người thì phải xây dựng cuộc đời trở lại từ đầu.
Trước nhứt ta hãy nói đến sự hội nhập vào đời sống Mỹ này. Theo tôi nghĩ thật không đơn giản tí nào cả, nhất là đối với những người đã lớn tuổi và kém trình độ Anh Ngữ như tôi nhưng không vì thế mà làm cho tôi phải thối chí nản lòng. Lúc bây giờ trước mắt có hai con đường mà tôi phải chọn, thứ nhất là phải cố gắng học hành cho đến nơi đến chốn, thứ hai là chỉ học cho hiểu biết anh văn chút ít rồi dấn thân vào lao động, sau khi đi học ESL được gần một năm thì tôi quyết định chọn con đường thứ hai.
Ngày tôi được một người bạn giới thiệu vô làm hãng lưới (lưới đánh cá) ở Bain Brige Island thuộc thành phố Seattle tiểu bang Washington State với đồng hương 6 đô la một giờ, tại nơi đây có một số người Việt Nam đang làm và hơn nữa người xếp (Fore Man) lại là một thanh niên Việt Nam trẻ khoảng trên ba mươi tuổi, không có gì vui mừng hơn khi nào sở làm có người đồng hương vả lại công việc cũng không nặng nhọc cho lắm.
Nhưng sự vui mừng chưa dứt thì nỗi lo buồn lại ập đến vì người xếp Cai thợ trẻ đồng hương này thuộc vào hạng người thích xu nịnh và hối lộ. Nếu nhân viên nào thường xuyến ăn nhậu với y, hay tới kỳ lãnh lương mua tặng cho y một cặp nặng nặng (rượu mạnh Hennessy) thì mọi việc đều êm thấm, còn nếu không sẽ bị khiển trách trong lúc làm việc và đến lúc công việc của hãng chậm lại sẽ lãnh giấy LayOff trước tiên, trong số đó có tôi và một anh bạn già tên Lâm Thọ cùng lãnh giấy Lay Off một lượt, mặc dù anh Lâm Thọ làm việc được gần 2 năm, còn tôi thì được 6 tháng.
Có người mách cho chúng tôi biết nếu muốn được sớm nhận trở lại thì nên mua tặng cho xếp một cặp rượu mạnh, nhưng chúng tôi gạt bỏ ý tường hèn hạ đó và trước khi rời bỏ hãng lưới tôi có nói với các bạn Việt Nam rằng “Ở trên đất Mỹ này có 50 tiểu bang thì nơi nào cũng có thể trở thành nơi cư ngụ của tôi được” và mỉm cười với sự tự tin.
Sau thời gian nghỉ việc ở hãng lưới. Tôi trở lại tiếp tục đi học Anh Văn. Đến khoảng tháng 1 -1990 tôi lại tìm được một Job mới trên chiếc tàu M/V- Omnisea chuyên tìm cua và cá trên biển Alaska. Ngày 15-1-1990 tôi được nhận công việc tại bến cảng Seattle. Tiểu bang Washington State tàu bắt đầu chạy 15 ngày đến biển Alska nhân viên làm việc trên tàu được khoảng trên 100 người gồm có Mỹ, Việt Nam và Philippine về phía VN được khoảng mười người đàn ông, đàn bà có, người lớn tuổi nhất là 55, trẻ nhất 25 tuổi.


Khi mùa cua bắt đầu chúng tôi làm việc 12 tiếng mỗi ngày, sáng từ 6 giờ đến 6 giờ chiều, chia ra làm hai toán ngày và đêm. Trong lúc làm việc chúng tôi phải mặc quần áo dày cho ấm, mang giày Booth cao cổ và còn phải mặc thêm một bộ đồ cao su đi mưa (rain clear) để chống lại với nước và thời tiết quá lạnh, bên ngoài trời thì tuyết rơi, thỉnh thoảng có những cơn gió lạnh cắt da.
Công việc làm dưới tàu thì chia ra, thanh niên khỏe mạnh chặt cua, còn đàn ông lớn tuổi chà rửa cua, đàn bà thì xếp cua vô hộp vv...ôi thôi công việc làm thì liền tay với sự đôn đốc thúc hối của cai thợ (Fore man) thật đúng với câu, thì giờ là vàng bạc, cua được bốc lên đổ thành đống công việc làm liên tục kéo dài cả tháng mà không dứt cua. Lúc làm việc cũng nhìn thấy cua cho phải đi, nhưng đến lúc đi ngủ cũng nằm mơ thấy cua.
Sau hai tháng mùa cua chấm dứt, số lượng cua được lên bảng đoạt chỉ tiêu trên một triệu pound. Thế là trúng mùa, trên đường tàu chạy trở về được thuyền trưởng cho mở tiệc khen thưởng nhân viên, kế tiếp là mùa cá Samon cũng bận rộn không ít.
Thấm thoát rồi thời gian trôi qua nhanh, tôi làm việc trên chiếc tàu M/V ommisea này được gần một năm và sau đó được chuyểm lên bờ làm việc tại một hòn đảo tên Duth Harbor ở cuối phía nam của tiểu bang Alaska, công việc cũng làm cá và cua công việc làm cực khổ, thời tiết lạnh lẽo nhưng đỡ sóng gió hơn dưới tàu.
Đến khoảng tháng 8-1993 sau lần nghỉ phép trở về tiểu bang Washington State tôi lại tìm được một job khác trên đảo Vashon- Island, nơi đây là một hãng chuyên sản xuất cây trượt tuyết (Ski-and Snow- Board) có tên là hãng K 2 Corporation C.O)
Sau ba năm làm việc chịu đựng gian khổ ở tiểu bang Alaska, giờ đây trở về làm công việc cho hãng K 2 Corporation này tôi cảm thấy thật là nhẹ nhàng và thoải mái, hơn nữa cấp chỉ huy từ leader đến Supervior đều lịch sự và nhã nhặn họ làm việc với tinh thần dân chủ biết tôn trọng nhân viên
Tính đến nay thì tôi đã làm việc cho hãng K 2 này gần tám năm với đồng hương hiện tại $12.35/giờ đối với một người tỵ nạn lớn tuổi kém trình độ học vấn như tôi thì quá đầy đủ rồi. Giờ đây tôi được 62 tuổi mà vẫn còn khỏe mạnh để tiếp tục làm việc thêm ba năm nữa về hưu (retirement) chờ sống trong những ngày nhàn rỗi để chuẩn bị bước sang lứa tuổi NHÂN SANH THẤT THẬP CỔ LAI HY.
Được như ngày hôm nay, con xin thành kính cảm tạ ơn Chúa đã ban cho con được đầy đủ sức khỏe đã vượt qua mọi khó khăn gian khổ để hội nhập vào đời sống Hoa Kỳ như ngày hôm nay.

Port- Orchard 12 tháng 6 -2001
Hồng Phạm
K 2 Corporation

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,396,506
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.