Tôi Mới Về Thăm Huế

05/09/201500:00:00(Xem: 12012)
Tác giả: Nguyễn Viết Tân
Bài số 3616-17--30106vb7090515

Tác giả là một huynh trưởng Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, nhận giải bán kết -thường được gọi đùa là giải á hậu 2001. Từ nhiều năm qua, ông là thành viên ban tuyển chọn chung kết. Sách đã xuất bản: Chuyện Miền Thôn Dã.

* * *

blank
Huế, con đường hoa phượng.

Sau 4 năm "lên chương trình về thăm quê" cho hoàn hảo, chúng tôi đi quá cảnh Hongkong rồi về thẳng Đà Nẵng để đi đường bộ ra Huế. Đi như vậy vừa tiết kiệm tiền bạc lẫn thời giờ, thay vì về Sài gòn rồi mới ra Huế.

Máy bay đáp xuống Đà Nẵng vào sáng sớm nên thời tiết còn mát mẻ lắm. Có người nói Đà Nẵng là thành phố đáng sống nhất VN, tôi không biết ra sao nhưng thấy phi trường sạch sẽ, nhân viên Hải Quan không hạch sách vòi vĩnh tiền bạc, đường từ đó chạy ra đến hầm Hải Vân rộng rãi, nhà cửa tương đối đẹp đẽ.

Tuy nhiên khi tới Lăng Cô thì xe chạy như rùa bò, chỉ 40 km/giờ vì quốc lộ 1 đang mở rộng. Anh Taxi cho biết sẽ chạy đường khác ra cảng Chân Mây, vừa ít xe tải, vừa có cảnh đẹp ven đường, lại tránh được 2 cái đèo. Quả thực đi đến đây mới biết rừng tràm lá keo xanh mướt, thỉnh thoảng có ruộng vườn với đàn trâu đủng đỉnh gặm cỏ.

Trở lại quê ngoại

Tuy đoạn đường có chừng 75 km nhưng về đến Huế cũng mất gần 2 giờ đồng hồ.

Xe vào thành phố, tôi thấy khách sạn Sông Hương bây giờ sửa sang coi có vẻ giầu có hơn xưa. Đối diện đó là quán cơm 79, đây là nơi mà ngày xưa khi còn trong phi hành đoàn Trực Thăng được biệt phái ra Huế, chúng tôi thường ghé ăn cơm trưa. Quán này nổi danh với món tôm chua thịt luộc ăn với rau tươi, kèm trái khế, trái vả cắt miếng rất ngon. Chỉ là dân phi hành biệt phái thôi, ai ngờ thành rể của xứ Huế.

Chúng tôi trọ tại một khách sạn nhỏ gần cầu Trường Tiền nơi cháu Tài Vân đang làm việc. Khách sạn tuy nhỏ nhưng cũng đầy đủ tiện nghi và giá lại rẻ nên khách trọ khá đông. Tắm rửa xong xuôi chúng tôi lấy Taxi về chợ Dinh thăm Mạ.

Tôi là dân Kinh 5 Rạch Giá nhưng Huế là quê ngoại của các con tôi. Tôi bắt chước O Điểm, gọi bà ngoại của các cháu là “Mạ”.

Từ Hữu Ngạn sông Hương về nhà mạ tôi ở Bãi Dâu có thể đi theo 2 đường.

Một là bằng cách băng ngang cầu Trường Tiền, quẹo phải trước chợ Đông Ba mà chạy trên đường Chi Lăng về chợ Dinh.

Hai là chạy xuống hướng ra cửa Thuận An, qua Đập Đá, qua khỏi Vĩ Dạ, Nam Phổ tới nhà máy bia Huda rồi quẹo trái qua cầu chợ Dinh cũng tới nhà.

Vĩ Dạ nổi tiếng bởi bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử; còn làng Nam Phổ lại nổi danh ở câu "Con gái Nam Phổ ở lỗ trèo cau". Ở lỗ nghĩa là cởi truồng.

Nam Phổ, chợ Dinh được cũng nhắc tới trong những câu hát ru em truyền tụng từ nhiều đời tại vùng này:

Ru em cho thét cho muồi
Để mạ đi chợ mua vôi ăn trầu
Mua vôi chợ Quán, chợ Cầu
Mua cau Nam Phổ mua trầu chợ Dinh

Chợ Dinh bán áo con trai
Triều Sơn bán nón, Mậu Tài bán kim

Đập Đá bây giờ đang cấm xe hơi lưu thông. Họ làm con đập này rộng hơn gấp đôi, phình to ra hướng sông Hương.

O Điểm có một người cậu là cựu sỹ quan VNCH của Biệt Khu 44 (Kiến Tường-Kiến Phong). Lúc chúng tôi cùng mạ đi xuống một làng gần Thuận An để thăm cậu, tôi thấy cậu dùng ba bốn chiếc vớ, bọc vào chiếc chân cụt tới gối, rồi mới xỏ vào chiếc chân gỗ.

Cậu nói phải làm thế chứ nếu không thì khi bước đi nó sẽ thốn đau lắm. Giá mà có nhiều tiền thì cậu sẽ mua cái chân tốt hơn.

Tôi ái ngại nhét vào túi cậu 200 đô, vì tự hỏi không biết cậu sống bằng gì với mảnh vườn xơ xác ở một làng đìu hiu như thế này?

Nhớ hồi còn trai trẻ, tôi ở trong phi đội tải thương trong Mang Cá Nhỏ-Huế mấy năm trời, bây giờ nhìn thấy người Thương Binh tại một làng quê Huế, lòng dạ tôi xốn xang bồi hồi.

blank
Nữ sinh Trung Học Thành Nội.

Thăm các em bệnh nhi

Trước ngày rời Cali về Huế, cô Tiểu Bích, nguyên Hiệu trưởng Trường Trung học Nữ Thành Nội, có gửi cho chúng tôi ít tiền, nói muốn làm chi đó thì làm.

O Điểm biết rằng tại Bệnh viện Trung ương Huế có mấy người bạn làm Bác sĩ ở đó, nên thêm tiền vô để nhờ Thúy Vi mua 80 phần quà cho các em bị bệnh hoại huyết.

Vì có hẹn trước nên Bs Đoan Trang ra đón tại cổng. Chị nhờ mấy người "bảo vệ" chuyển những thùng quà vào Khu Nhi Khoa.

Bệnh viện Huế bây giờ xây thêm nhiều building khá tân tiến. Chúng tôi cũng nhìn thấy những Bác sĩ và Y tá người nước ngoài đang làm thiện nguyện ở đây mà lòng tràn đầy khâm phục. Họ từ những phương trời xa đến, từ bỏ những tiện nghi và hoàn cảnh sống sung túc mà đến đây phục vụ những bệnh nhân khốn khổ.

Chúng tôi đến khu "Vô trùng", chân xỏ vô những bao vải màu xanh, tay kéo theo thùng quà. Mỗi phòng có chừng 10 bệnh nhi, nhưng phụ huynh có ở nuôi bệnh nên coi hơi chật chội.

Chỉ một khoa nhỏ thế này, mà gần 100 phần quà đã hết.

Lòng áy náy nhưng chúng tôi đành ra về vì "Lực bất tòng tâm.

Họp mặt trường nữ Thành Nội

Trong ít ngày tại Huế, chúng tôi có chương trình sẽ gặp các thầy cô và các bạn trường Nữ Thành Nội tại tư gia của Thúy Vi trong Thành Nội.

Tới ngày hẹn, chúng tôi đến nhà Thuý Vi sớm hơn giờ hẹn một giờ trước, xem có phụ giúp gì được bạn không. Ai dè bàn tiệc ngoài bàn tiệc ngoài vườn đã được sắp xếp xong xuôi rồi. Khung cảnh vườn rất đẹp, thức ăn trình bày đúng kiểu Huế, nho nhỏ xinh xinh. Những món ăn mà Điểm thường nhắc nhớ đều có đủ: Bánh bèo, bánh ít ram, canh cá kình nấu thơm, vả trộn, mắm rò thịt luộc v v... Các thầy cô và bạn hữu đều tươi tắn. Mọi người trong buổi họp mặt nói cười rôm rả, chuyện trường cũ Huế ưa xen lẫn không ít chuyện tiếng Mỹ, nước Mỹ.

Trong bữa tiệc họp mặt Thành Nội-Huế ở nhà Thúy Vi, tôi được xếp ngồi kế bên một vị giáo sư khả kính, vừa là thầy dậy vừa là cậu của O Điểm.

Trong lúc vui miệng tôi có kể mấy chuyện tiếu lâm "hơi mặn".

Thầy nghiêm nghị nói:

- Mấy đứa con của tôi nói năng mực thước lắm.

Tôi bị chạm nọc nên ngồi im một lát.

Bỗng thầy đứng lên kể rằng:

- Tôi có người bạn ngày xưa dạy cùng trường nay định cư nước ngoài. Hôm anh về gặp tôi thì mừng rỡ hỏi han: “Anh hồi này thế nào? Khoẻ không?” Đáp rằng, “Dạ thưa cám ơn anh, tôi thì chân phải gút, chân trái gút, còn chân giữa.. vé ri...vé ri gút.”

(Xin ghi chú thêm là, người Việt trong nước 10 người thì có đến 9 gọi bịnh gout là gút.)

Cùng trong buổi họp mặt trường Nữ Thành Nội đó, chị Đ T Ng, một người mới qua thăm nước Mỹ trở về có kể chuyện sau:

Trên máy bay, chị ngồi gần hai anh thanh niên VN người miệt biển (nói giọng nặng hơn người trong đất liền).

Khi thấy cô tiếp viên nhún nhảy đi qua với thân hình gợi cảm, như nói rằng "nó đây nè, nó đây nè" một anh nói với bạn, “You fine, you try, you like, you now.”

Chị hỏi tôi, người từng ở Mỹ hơn 35 năm, tiếng Mỹ nói như cháo chảy, có đoán ra anh ta nói gì không?

Tôi quê một cục, cái mặt cứ ngớ ra coi bộ rất ngố. Thấy tội nghiệp, chị giải thích:

- Anh ta hỏi bạn: Dú phải, dú trái, anh thích dú nào?

Buổi họp bạn trường nữ Thành Nội kéo dài đến tận khuya mới chia tay ra về, mà lòng người phương xa còn quyến luyến.

Cà phê, nhà hàng Huế

Tôi yêu bài hát Hai Mùa Mưa, chẳng phải là bản nhạc cao sang gì, chỉ vì nó là tâm trạng của lớp tuổi chúng tôi khi giã từ mái trường để bước vào đời lính đầy hiểm nguy. Trong bài này có câu "Này con đường dẫn vào sân ga tắm trăng mơ".

Sau này tôi lại càng yêu sân ga với tiếng còi tàu khi đọc cuốn "Biển Động" của nhà văn Nguyễn Mộng Giác có cô Diễm Ga.

Có một sáng sớm kia không ngủ được, tôi đi xuống từng dưới của khách sạn mà vô Net, thấy Hào lên tiếng hỏi sao anh dậy sớm vậy? Rồi rủ tôi đi uống cà phê lúc mới 5g sáng. Chúng tôi đi Honda ngược lên hướng tây nam, băng qua Bệnh viện Huế, trường Quốc Học và Đồng Khánh rồi vào sân ga.

Tuy còn sớm lắm nhưng quán cà phê khá đông người. Chúng tôi ngồi nhâm nhi ly cà phê nóng, nhìn người đến kẻ đi.

Về VN tôi đâm hư khi cũng phì phèo điếu thuốc như hầu hết đàn ông ở đây. Cũng may khi trở lại Mỹ thì bỏ, không hút nữa.

Đây là lần đầu tiên tôi ngồi trong một sân ga, nghĩ đến nỗi biến suy của cuộc đời. Bao nhiêu người đã đón đưa nhau nơi này. Những người đó ai còn ai mất, bây giờ họ ở nơi đâu, để lại sân ga buồn với những con đường sắt trơ gan cùng tuế nguyệt.

blank
Cầu Dã Viên.

Uống cà phê xong, Hào chở tôi đi lên cầu Dã Viên mới xây được vài năm nay. Cây cầu rộng và đẹp đẽ nằm song song với cầu sắt dùng cho xe lửa tên là Bạch Hổ.

Gió buổi sáng thổi lồng lộng trên sông Hương.

Khi qua khỏi Thành Nội thì tôi tỏ ý muốn mua khoai sắn cho O Điểm nên Hào tấp vô một quán Bún Bò ven đường, phía trước có một nồi khoai sắn bốc khói.

Tiếc rằng loại sắn dẻo, còn nguyên vỏ trắng không có, nên tôi mua chừng 5 củ dài cỡ 2 gang tay, với 5 củ môn lớn bằng cổ tay.

Hỏi hết bao nhiêu thì bà hàng nói 30 ngàn (1 đô rưỡi) tôi liền đưa 50 ngàn rồi nói khỏi thối khiến bà ngạc nhiên.

Chúng tôi ghé nhà của Hào. Cha mẹ anh có một quán cà phê nho nhỏ xinh xinh quay mặt ra đám ruộng mạ đang lên xanh mướt. Nói chuyện mới biết bà trước đây học trường Đồng Khánh rồi ra dậy học nhiều năm, bây giờ đã về hưu, mở quán cà phê nhỏ cho vui. Vậy là sau cà phê sân ga, tôi được hưởng thêm mục cà phê ruộng.

blank
Cầu Chợ Dinh.

Còn cà phê vườn nữa.

Trước khi về Huế, tôi đã hẹn hò với vài người bạn thân sẽ đi uống cà phê vườn cho biết nó ra răng. TV và T đã đãi chúng tôi ăn sáng ở quán bún bò ở ngoại vi thành phố Huế, sau đó vào quán Vĩ Dạ Xưa uống cà phê vườn.

Trong khuôn viên còn có cả nhà hàng lớn chuyên đãi tiệc cuới có treo nhiều đèn lồng đỏ chói phía trước nên trông có vẻ tàu tàu.

Quán cà phê là những nhà rường, cột kèo chạm khắc kỳ công, lẫn trong những tàng cây cao xanh tươi. Mặt sau quán quay ra sông Hương đoạn ngang Cồn Hến.

Cà phê ngon, các cô gái xinh xắn mặc áo dài tím, bưng thức uống đi lại dịu dàng, dạ thưa ngọt sớt.

Trước khi rời Huế, chúng tôi còn được các thầy cô và bạn hữu mời đi ăn cơm chay ở quán Ngự Hà. Đây là một quán có hồ và cây kiểng rất đẹp, thức ăn lại rẻ, có 30 ngàn chưa đầy một đô rưỡi.

Tuy đang mùa nắng hạ nhưng nhờ có hệ thống phun sương nên thực khách cảm thấy dễ chịu như trời sắp mưa.

Nguyễn Viết Tân

Ý kiến bạn đọc
14/09/201514:33:08
Khách
Tinh trang VN nhu cai tui khong day - NVHN do bao nhieu tien cua giup cung khong du tu the he nay toi the he khac.

Nguoi dan trong nuoc huong thi it (very little) trong khi do Dang CSVN dung tien de phe phon, chia chac, thiet lap (build) mang luoi Cong An day dac (thick) de ham hai dong bao thi nhieu. Nhin cai loi (benefits) nho truoc mat ma khong nhin thay cai hai (damages) to o sau lung.

Muon thoat khoi tinh trang nay, NVHN phai can rang chiu dung, hy sinh de "GIET" va doi xu "TAN BAO" voi dong bao, nguoi than minh trong nuoc bang cach khong ve tham va gui tien cho VN.

Co nhu the chung ta moi thuc su co CHINH NGHIA (JUST CAUSE) de lam ap luc nang ne voi chinh phu HK "bat - force" Dang CSVN phai ton trong NHAN QUYEN, TU DO, DAN CHU.

Mot khi Dang CSVN tan ra, luc do tai nang (chat xam) va tien cua NVHN cong them su tro giup cua chinh phu HK do vao xay dung mot VN moi (a NEW VN) cung chua MUON.

O/B ta noi: "MOT CAY LAM CHANG LEN NON. BA CAY CHUM LAI THANH HON NUI CAO".
13/09/201519:27:21
Khách
Cách chống cộng thần kỳ:
Có ông kia chống cộng kịch liệt lắm. Ai không chống kiểu của ông thì đều bị chụp cho cái nón cối. Ai về VN làm "Chuyện gì đó" mà bị VC bắt hay trục xuất ngay lập tức, thì ông chưởi là ngu. Ông có căn nhà giá 500 ngàn, nhưng có quan tham nhũng kia mua cho con qua đây dọn bãi đáp an toàn trả 550 ngàn, ông bán liền, cho dù biết đó là tiền VC hút máu mủ của dân. Ông hớn hở khoe rằng mình lấy tiền của "tụi nó" là phải lắm. Với 50 ngàn dư ra đó, ông mua cái Lexus chạy cho oai và cho là mình đã hành động quá tuyệt vời. Nếu mà ông gửi 50 ngàn đó cho hội bảo trợ TPB thì tốt quá, nhưng mà...rất tiếc, ông đâu có ngu!
13/09/201519:14:02
Khách
Hồi này có nhiều anh hùng bàn phím quá. Ông chống việc làm từ thiện ở Vn, lấy lý do là tiền đó sẽ vô túi cán bộ. Người về VN làm từ thiện không ngây thơ như ông tưởng đâu. Còn nói nuôi trẻ em mồ côi, chữa trị cho người cùi hay cứu trợ TPB/VNCH là việc của nhà nước, của VC thì ông nằm mơ đó. Chúng lo vơ vét cho đầy túi tham, bán đảo bán rừng chứ đâu thèm chút tiền nhỏ. Ông mà cứ ngồi đó chờ chừng nào VC xụp đổ mới móc hầu bao thì TPB hầu hết đã 60t, lại đau bệnh liệu còn sống bao lâu nữa để hưởng "Ơn mưa móc" của ông. Thôi, cứ an nhàn hưởng thụ và ngồi trong phòng êm ấm mà nói đi, tiền ông có cứ việc mua nhà lớn, mua nhà đẹp.
11/09/201510:33:33
Khách
Rất không đồng ý chuyện về VN làm từ thiện, lo cho dân đói hay no là việc của việt cộng. Nếu có trợ giúp nên chú trọng về thông tin sự thật, mở mang kiến thức... Ông sĩ quan không quân tị nạn cộng sản nên dùng chữ "tà quyền" thì chính xác hơn.
08/09/201522:40:47
Khách
Toi da roi xa Hue tren 40 nam, toi rat nho Hue, co nhung luc toi muon khoc vi nho Hue. Tuy nhien, toi chi tro ve tham Hue (co the o lai Hue vinh vien) khi khong con tui Viet cong.
08/09/201513:37:58
Khách
Dang CSVN chac thuong yeu dong bao lam nen moi co dai tac pham noi tieng "GIAI KHAN SO CHO HUE".

Dĩ CÔNG VÔ TƯ.
08/09/201509:46:20
Khách
Tôi biết có nhiều người không thích nghe kể những chuyến du lịch về VN ăn chơi "Áo gấm về làng". Chuyến này ngoại trừ mục đích chính là gia đình tôi về mừng Má tôi được 100 tuổi mà vẫn còn minh mẫn khoẻ mạnh, còn 1 mục đích nữa là xem những sự trợ giúp thực phẩm cho trẻ mồ côi ở SG và Rạch Giá; 3 người bạn thuở còn học Tiểu học là 3 bà sơ đang phục vụ người Thượng phong cùi ở Giáo phận Kontum đã có kết quả ra sao. Tôi không dám kể ra sợ người ta nói khoe mẽ, nhưng đây không phải là việc của riêng tôi, mà là của hội Bác Ái Kinh 5 Foundatìon. Kể chi tiết rồi chính quyền xen vào phiền phức lắm.
05/09/201513:34:10
Khách
Chữ sĩ quan, bị sửa thành sỹ quan coi giống cách VC xài quá. Lâu nay thấy hầu hết chữ nào có i cuối đều bị sửa thành y !!!
05/09/201511:40:42
Khách
Nghe nói bạn có đi ăn hải sản ở Thuận An sao không thấy kể
05/09/201510:43:32
Khách
Cung nhu bao nhieu nguoi Viet ty nan CS o Hai Ngoai, chung toi nho VN vo cung va cung muon ve tham ho hang, ban be, etc. Nhung lam sao chung toi ve duoc de thuong thuc nhung mon an, uong, etc. khi nhin thay dong bao, nguoi than con qua kho, tre em dang le phai duoc di hoc thi di ban ve so giup ngan quy gia dinh. Bao nhieu truong hop thuong tam khac ma khong but nao ta xiet chi vi cai che do DOC TAI, QUA THAM NHUNG, TAN BAO, etc.

CHINH NGHIA cua nguoi Viet Ty Nan Cong San cua chung ta da mat, xin dung doi hoi chinh quyen HK phai the nay the no doi voi cai Dang CHO CHET nay va cung xin dung ky niem 30-4, bieu tinh chong phai doan CS khi chung no toi HK, etc. Co Nhac Si Pham Duy dung khi O. phat bieu "CHONG GI MA CHONG, CHONG GAY THI CO" khi de cap toi chuyen chong VC.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,295,103
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.