Con Gái Bây Giờ

25/03/201200:00:00(Xem: 148125)
Tác giả sinh năm 1957, cư dân Santa Ana, nghề nghiệp: làm nail. Loạt bài viết về nước Mỹ gần đây của tác giả gồm: Bỏ Gì Thì Bỏ; Ước Vọng Của Tin, thể hiện tình thương yêu và ý chí của một gia đình Việt Nam trên đất Mỹ. Bài gần nhất : Đời Em. Sau đây là bài viết mới nhất. Bài viết mới là chuyện về một trường hợp lấy chồng việt kiều.

Con gái bây giờ là con gái mộng mơ. Họ mơ mộng gì? Hỏi mười cô hết chín trả lời: Đi Mỹ.

Đi bằng cách nào? Trang nhún vai:

- Nhiều cách lắm.

Trang có mấy cô bạn đã đi Mỹ, mỗi đứa đi một cách khác nhau:

Nhỏ Oanh được anh chị bảo lãnh.

Kim Nga đi diện con lai, vì chị hai Nga là Mỹ lai.

Hoàng Lan theo ba đi diện H. O.

Ngọc Anh thì được chị giới thiệu Mỹ về cưới.

Bích Hạnh, được dì giới thiệu Việt Kiều về cưới.

Chị của Thanh nhờ người về "kết hôn giả".

Mấy đứa khác đi theo diện du học.Ngày xưa nghe nói đi du học khó khăn lắm nhưng bây giờ chỉ có khoảng ba ngàn đô la thì đi được rồi.Công ty giới thiệu làm cho đủ các loại giấy tờ theo yêu cầu của nhà trường bên Mỹ.Thậm chí giấy chứng nhận thu nhập của cha mẹ và giấy xác nhận có tài khoản trong ngân hàng họ đều làm được cả.

Phải khâm phục, khâm phục hai tay, nhà Loan không có gì cả mà cũng cầm trong tay được giấy chứng nhận năm trăm triệu đồng Việt Nam ở nhà băng và ba Loan có giấy xác nhận thu nhập hàng tháng 60 triệu, dư sức đóng tiền ăn, tiền học cho con ở Mỹ.

Thế là rủ nhau qua Mỹ, nghe nói qua bên ấy vừa làm vừa học cũng còn dư tiền gửi về cho gia đình trả nợ.Thấy mà ham.

Trang thì đang chờ chị bảo lãnh.

Mốt thời thượng đang thịnh hành: làm quen trên internet.

Nguyệt bạn thân của Trang đi theo kiểu ấy.

Nguyệt vô Face book làm quen được anh Khôi, nghe nói anh ấy là kỷ sư điện, làm trong một công ty lớn ở Mỹ. Sau ba tháng chat qua, chat lại, vô webcam để nói chuyện với nhau. Khôi quyết định về Việt Nam để gặp tận mặt nhau rồi tính tiếp. Nhân dịp Tết âm lịch anh về thăm gia đình Nguyệt, sau hai tuần cùng đi chơi tìm hiểu nhau, đến tuần thứ ba Khôi quyết định mua một chiếc nhẫn hột xoàn làm lễ đính hôn với Nguyệt.

- "Gia đình đó sao Trời thương quá, đã giàu rồi còn được Việt Kiều về cưới nữa". Hàng xóm xầm xì to nhỏ có hơi ghen tị một chút.

Gia đình Nguyệt giàu nhất xóm này, nhà lầu ba từng, mẹ Nguyệt buôn bán hột xoàn cẩm thạch nhiều năm. Chiều 30 tết năm con gà, ba Nguyệt đi mua mấy chậu mai ở khu chợ mai ngoại ô, gần một đoạn đường rầy xe lửa ở Bình Triệu. Không hiểu vì sao ba bị xe lửa càng chết. Xác ba bị kéo một đoạn dài, người nát bét, thật kinh khủng. Mẹ ngất xỉu khi hay tin ấy, người ta nói rằng có lẽ ba Nguyệt sỉn không nghe tiếng còi xe lửa nên băng ngang qua đường rầy.

Sau khi ba mất, nhiều lần mẹ Nguyệt định tái giá nhưng lại sợ của cải lọt vào tay người dưng nên bà đã từ chối nhiều mối lắm, hiện bà vẫn còn trẻ đẹp, mới 48 tuổi mà lại giàu nên nhìn bà tưởng chừng ngoài ba mươi. Hai mẹ con Nguyệt ra đường người ta lầm tưởng hai chị em.

Khôi còn lựa chọn ai hơn nữa, gia đình Nguyệt chỉ có hai chị em, nhan sắc Nguyệt cũng không thua kém gì hoa khôi. Gương mặt trái xoan thanh tú, làn da trắng với lớp lông măng mịn màng không bị phấn che. Dáng dấp nhỏ nhắn, dịu dàng. Đẹp nhất là mái tóc dài mượt, đen nhánh, chấm lưng quần, thẳng suông tự nhiên. Bên cạnh trái cánh mũi cao một nốt ruồi son điểm thêm phần duyên dáng. Kèm theo một tài sản vững chắc của gia đình là lợi điểm cho Nguyệt.

Đám hỏi diễn ra trong nhà hàng năm sao tại thành phố. Hơn ba trăm khách dự.

- "Chờ đám cưới sẽ mời đông hơn, lần này cũng nhiều người trách lắm nhưng đành chịu thôi chị à". Mẹ Nguyệt hảnh diện nói với mẹ Trang.

Sau đám hỏi, họ làm hồ sơ xin đi xuất cảnh theo diện Fiance

Sáu tháng sau Nguyệt được gọi phỏng vấn lần thứ nhất, cần phải bổ sung vài giấy tờ cần thiết.

Lần phỏng vấn thứ nhì Nguyệt được chấp thuận.

Tưởng như vậy đã xong phần Nguyệt, nhưng… cũng tại chữ nhưng chen vào.

Đến Mỹ, sau khi làm hôn thú, Nguyệt đề nghị tổ chức đám cưới.

- Thú thật, anh không có tiền để tổ chức đám cưới linh đình ở Mỹ này. Nếu em muốn thì xin mẹ gửi tiền qua. Khôi thẳng thừng đến trắng trợn.

Nguyệt nhăn nhó nhìn Khôi như vừa nuốt phải trái ớt hiểm cay sè.

Chưa kịp nói gì, Khôi hắng giọng:

- Anh đã bị thất nghiệp một năm nay rồi, chỉ sống bằng tiền thất nghiệp. Anh đã dùng thẻ tín dụng để về Việt nam mang em qua đây, bây giờ thiếu nợ hai chục ngàn rồi. Em xin mẹ tiền cho anh trả nợ được không?

Khôi nói nhanh cố tránh ánh mắt trợn tròn của Nguyệt đang nhìn anh không chớp.

Anh đóng sầm cửa, bỏ đi, trốn chạy những giọt nước mắt đang lăn dài trên má Nguyệt.

Như chim bị trúng tên, Nguyệt nhũn người rơi đánh phịch xuống salon. Trái tim vừa rớt vào hố băng. Trời mùa hè mà Nguyệt muốn run, leo lên giường, trùm chăn, mặc cho nước mắt vỡ ào không kềm được. Căn phòng bày biện sang trọng với tivi, đầu máy, giường ngũ mới toanh. Chiếc nhẫn xoàn đính hôn to bằng đầu ngón tay trỏ mà mẹ Nguyệt đã chọn trong các hột tốt nhất của bà. Tiệc đám hỏi linh đình, và tất cả chi phí khi Khôi về Việt nam là tiền Khôi mượn trong thẻ tín dụng sao? Nếu vậy thì thật tội nghiệp cho anh. Làm sao để trả nợ bây giờ. Làm sao, làm sao và làm sao vì số tiền quá lớn.

Thảo nào qua Mỹ được một tuần Khôi cứ thúc hối Nguyệt đi làm. Có chút vốn tiếng anh trong sáu năm phổ thông và ba năm đại học Nguyệt xin được vào làm ở khu bán thức ăn nhanh trong Walmart. Ngày ngày Khôi đưa đi rước về rất đúng giờ. Mỗi khi Nguyệt gọi thì anh bảo đang ở sở làm.

- Hên qúa, giờ giấc anh làm cũng thuận tiện để đưa đón em.Khôi ậm ừ khi nghe Nguyệt nói vậy.

Nguyệt hoàn toàn không chút nghi ngờ gì cho đến hôm nay.

Sự thật sao quá bẽ bàng? Suy nghĩ miên man, chưa biết phải làm gì. Nguyệt mang nỗi bàng hoàng thiếp đi.

- Dậy ăn cơm đi em. Khôi lay Nguyệt.

Nguyệt chòang dậy, ôm chầm lấy Khôi hai vai run lên bần bậc theo tiếng nấc.

- Anh ơi, đừng bỏ em, em yêu anh thật lòng mà.Giọng Nguyệt van nài.

- Anh không bỏ em đâu, nhưng anh đang thiếu nợ nhiều. Xin lỗi em tháng rồi mấy bạn anh rũ anh chơi Football, anh thiếu nợ bạn anh mười ngàn nữa, em xin mẹ cho anh mượn tiền trả nợ được không?- Khôi vỗ dành.

- Em sẽ thử gọi mẹ, nhưng em không tin mẹ sẽ cho mượn vì em rất hiểu tính mẹ anh à. Nguyệt nói giọng ướt đầm.

- Thôi ăn cơm đi, chuyện gì tới sẽ tới. - Khôi trầm giọng khó hiểu.

Hôm sau Nguyệt phone cho mẹ, kể hết mọi chuyện. Rồi ngập ngừng:

- Mẹ cho tụi con mượn hai chục ngàn đô trả nợ, tụi con sẽ làm trả lại từ từ cho mẹ. Nguyệt vừa dứt câu, mẹ gào lên:

- Thôi im ngay, bộ con tưởng tiền mẹ in ra hả. Đã thế thì bỏ nó ngay, ở đó mà gánh nợ à.

- Mẹ, chỉ vì ảnh lo cho con mà, tại mình đòi đám hỏi linh đình, đi chơi đủ chỗ, đi nhà hàng cao cấp…- Nguyệt chưa dứt lời. Mẹ quát lên:

- Con im đi. Nó dám lừa dối mẹ con mình mà còn binh nó à, đồ lừa đảo. - Mẹ nghiến răng trèo trẹo

Nguyệt chết điếng trong lòng, thời gian ngưng đọng, im lặng một lúc mà tưởng chừng lâu lắm. Nguyệt nghe tiếng mẹ buông mình xuống salon kèm theo tiếng rủa sả Khôi.
- Mẹ à, xin mẹ bớt giận. Cứ xem như mẹ tốn mấy chục ngàn cho con đi Mỹ vậy… Nguyệt cố thuyết phục.

- Con còn dám nói thế hả, thà tốn tiền đi thì khác, đằng này…Trời ạ, mặt mũi nào ăn nói với chòm xóm bà con nè trời. - Mẹ đay nghiến.

Nguyệt bấn loạn trong lòng, xin lỗi, và chào mẹ. Nguyệt hy vọng mẹ sẽ suy nghĩ lại.

Nguyệt gọi Trang tâm sự, Trang cũng quá bất ngờ, chỉ biết an ủi và khuyên Nguyệt bình tĩnh. Nguyệt nhờ Trang qua năn nỉ mẹ Nguyệt dùm.

Không kết quả gì. Mẹ Nguyệt nhất định bảo Trang khuyên Nguyệt chia tay với Khôi.

Biết mẹ không giúp, Khôi bỏ nhà đi biền biệt mấy ngày liền.

Nguyệt đi làm bằng xe bus.

Nguyệt phone khi được khi không, Khôi bảo đừng lo cho Khôi, Khôi phải đi về gia đình mượn tiền.

- Gia đình anh à, sao anh bảo rằng anh là con mồ côi, đi theo người ta vượt biên. - Nguyệt đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

- Vì ba mẹ không cho về Việt nam cưới vợ nên anh dấu em. – Khôi ngập ngừng.

Nguyệt cúp phone, không biết nói gì với Khôi lúc này.

Nguyệt vất phần thức ăn trưa vào thùng rác, uống ừng ực chai nước lọc như nuốt nỗi đau vào tận trong lòng.

Đêm đó Khôi về, quần áo xốc xếch. Nguyệt nằm khóc rấm rức, vừa thương vừa giận chồng.

Khôi nhả khói thuốc đầy phòng, không ai nói với ai một lời.

1:30AM, Khôi bật đèn ngồi nhìn Nguyệt, giọng rõ ràng:

- Anh xin lỗi về mọi việc, anh không muốn làm em buồn nhưng vì anh lỡ mắc nợ thẻ tín dụng và một số bạn vì anh chơi football, anh không đủ khả năng lo cho em thời gian này. Em tự lo cho bản thân em, khi nào anh có thể lo cho em anh sẽ tìm em.

- Không anh không được nói vậy, anh không được bỏ em, em làm được bao nhiêu thì sống bấy nhiêu, rồi anh sẽ có việc làm và mình sẽ lo trả nợ. - Nguyệt ôm chầm Khôi hốt hoảng, năn nỉ.

- Nhưng tiền lương em chỉ đủ trả tiền mướn nhà còn nhiều khoản chi phí khác nữa… Thôi mình tạm chia tay nhau một thời gian đi em, anh không muốn liên lụy đến em. – Khôi cương quyết.

Nguyệt nhìn Khôi như nhìn vào hư không, ánh mắt đờ đẫn, thật vậy sao, rồi Nguyệt sẽ xoay sở thế nào khi sống một mình. Nguyệt thầm trách mẹ sao cứng lòng nhất quyết không cho Nguyệt mượn tiền.

- Hết tháng này cũng hết hợp đồng thuê nhà, anh sẽ trả nhà cho người ta, em xem tìm chỗ thuê ở, một mình em cũng dễ. - Khôi không dám nhìn Nguyệt khi nói câu này.
Nguyệt như người trong mơ, nhìn Khôi chằm chằm với ánh mắt vô thần.

- Tiền lương của em cũng đủ sống, em nhớ kiếm chỗ ở tiện đường xe bus, xin lỗi vì anh chưa dạy em lái xe được. Em ráng dành dụm tiền để học lái xe và mua xe mà đi. - Khôi lại rít một hơi thuốc dài, nhả từng vòng khói tròn bay rồi tan vào khoảng không.

Nguyệt nhào tới ôm chặt Khôi không thốt được lời nào vì tâm tư ngỗn ngang trăm mối.

Sáng hôm sau, Khôi đưa Nguyệt đi làm.

- Anh về nghĩ đi, từ từ tính nha anh. Tối nay em thử gọi mẹ năn nỉ một lần nữa xem sao. - Nguyệt ôm Khôi không muốn rời.

Khôi ậm ừ, siết chặc Nguyệt trong vòng tay thì thầm:

- Dầu gì đi nữa anh cũng cám ơn em đã yêu anh, I love you too.

Xe Khôi đã chạy khuất Nguyệt lững thững đi vào chỗ làm như kẻ không hồn.

Tối nay về Nguyệt sẽ gọi mẹ năn nỉ thêm nữa.

Không hôm nào Nguyệt thấy dài như hôm nay. Giờ ăn trưa Nguyệt gọi mà Khôi không trả lời ,Trái khổ qua hầm thịt còn lại từ hai hôm trước được Nguyệt hâm nóng nhưng sao nuốt mãi không trôi, nghèn nghẹn nơi cổ họng làm Nguyệt muốn nôn ra ngoài.

Ôi, bây giờ Nguyệt mới hiểu ý nghiã mấy câu thơ:

“Ăn khổ qua cho khổ qua,
Ngậm buồn, mắc nghẹn, khổ không qua…”

Lòng nguyệt nóng nảy, linh tính có điều không hay. Hết giờ, Nguyệt đi như chạy ra bến xe bus.

Đến nhà, cửa đóng im ỉm, tay run run tra chìa khoá vào ổ, cửa mở. Nguyệt đứng như trời trồng trước cảnh tượng không bao giờ ngờ tới.

Ti vi, máy vi tính, salon ở phòng khách, giường, tủ trang điểm trong phòng ngũ, bàn ăn, tủ lạnh ở nhà bếp tất cả đều không cánh mà bay. Căn nhà tưởng là chật mà bây giờ rộng thênh thang quá.

Nguyệt ngồi bệt xuống, bấm phon liên tục, chỉ nghe lời nhắn tin. Ôm mặt nức nở, đôi vai thon thả rung lên từng hồi.

- Hết rồi sao? Anh nỡ đối với em như vậy sao?- Nguyệt hỏi vào phone với hy vọng nghe được tiếng Khôi trả lời.

Như nhớ ra, Nguyệt chạy đến tủ áo Khôi, không còn cái nào. Mở tủ áo Nguyệt, 1 lá thư rơi ra: “Xin lỗi em, anh thiếu nợ bạn tiền chơi football nên anh ấy lấy đồ đạc trừ nợ. Vậy em lo kiếm chỗ ở đi nhen, cuối tháng này chủ nhà lấy nhà lại rồi. Có gì cứ phone cho anh. Anh yêu em”

Lá thư rơi xuống đất, Nguyệt lẫm bẫm:
- “Anh yêu em? Anh yêu em? Sao lại bỏ em chứ?”

Nguyệt kể đến đây, bé Tân chạy đến vòi vĩnh:

- “Mẹ cho con chơi game đi mẹ”.

- “Con ăn xong mẹ sẽ cho. OK?”. - Nguyệt âu yếm nhìn con.

Trang không kềm được thắc mắc cắt ngang:

- Rồi sao lại trở lại? Nếu là mình chắc mình không tha cho anh ấy đâu. Tại sao anh ấy lại bỏ Nguyệt chứ? Vợ chồng phải đồng cam cộng khổ có nhau mới đúng.

- “Lúc đầu mình cũng giận lắm, nhưng tình yêu tha thứ hết mọi sự Trang à. ”

Nguyệt nhìn vào ánh mắt ngạc nhiên của Trang:

- “Thật đó, vì mình yêu anh Khôi bằng trái tim và cả lý trí nên mình dễ tha thứ cho ảnh. Tụi mình rất biết ơn Trang đã nhờ chị Trang giúp mình trong thời gian qua, mình rất vui khi hay tin Trang được qua Mỹ đoàn tụ với ba mẹ. Nếu không có chị An của Trang giúp thì mình không biết bây giờ ra sao?”

Nguyệt nhắm mắt, mới đó mà đã năm năm qua.

Ngày ấy, trong cơn tuyệt vọng Nguyệt giận mẹ nên không gọi mẹ mà gọi cho Trang kể hết sự tình. Trang gọi cho chị ở tiểu bang Ohio. Chị có tiệm nails, Trang nhờ chị giúp Nguyệt. Cũng tình nghĩa chòm xóm nên chị mua vé cho Nguyệt qua ở nhà chị. Chị ứng tiền cho Nguyệt đi học nails, khi có bằng Nguyệt làm với chị. Thời điểm đó nghề nails còn kiếm được rất nhiều tiền, mỗi tháng Nguyệt lãnh được trên, dưới bốn ngàn đô, chưa tính tiền tip.

Nguyệt trả nợ cho chị An, học lái xe và mua được chiếc xe để đi làm. Thỉnh thoảng Khôi có gọi hỏi thăm Nguyệt, nhưng Nguyệt gọi thì không bao giờ Khôi trả lời.

Đến cuối năm, Nguyệt dành dụm được khoảng 15 ngàn đô. Nhân ngày sinh nhật Nguyệt, Khôi gọi thăm và chúc mừng sinh nhật, Nguyệt ngõ ý muốn Khôi về sống chung và lấy tiền trả nợ bớt. Khôi còn chần chừ, Nguyệt nghĩ có do lẽ sĩ diện đàn ông.

- Gần tiệm nails có khu chung cư cũng đẹp, tiền thuê mỗi tháng bằng tiền em làm một tuần. Anh về đây ở rồi đi học nails làm lại từ đầu đi anh. Hai vợ chồng cùng làm ăn chí thú chẳng mấy chốc sẽ trả được nợ anh à. - Nguyệt thuyết phục.

- Em tha thứ cho anh sao?- Khôi thấp giọng.

- Em tha thứ cho anh trăm lần, anh về đây với em đi anh, em mong chớ anh từng ngày. - Nguyệt sụt sùi

Khôi vẫn còn ậm ừ.

Cuối năm chị An mua nhà mới, căn nhà mobile home của chị đăng bảng bán 25 ngàn. Nguyệt xin chị bán trả góp cho Nguyệt. Chị đồng ý vừa bán vừa cho Nguyệt năm ngàn, còn nợ 20 ngàn trả trong vòng hai năm. Ấy là chị muốn giúp cho vợ chồng Nguyệt có cơ hội đoàn tụ.

Lần này Nguyệt thuyết phục được Khôi.

Khôi quay về và đi học nails.

Khôi hối hận về việc cũ nên sửa đổi tính tình hai vợ chồng chí thú lo làm ăn. Năm sau bé Tân ra đời, hạnh phúc đậm đà hơn khi có tiếng trẻ con bập bẹ.

Trang thở phào khi nghe đến đây, Trang thầm khen Nguyệt có ý chí và có lòng vị tha, nhân hậu đối với Khôi.

Khôi vừa đi mua thức ăn về, bé Tân chạy ra đón Khôi đòi xách đồ phụ bố. Trang cũng vui lây với hạnh phúc của bạn. Hạnh phúc tưởng đã mất mà lại còn. Khôi sôi nổi:

- Trang biết không? Trang và chị An là ân nhân của gia đình anh đó. Nghĩ lại lúc đó anh nông nổi quá, tuy lòng yêu Nguyệt nhưng giận mẹ Nguyệt xem tiền quý hơn hạnh phúc của con. Anh có lỗi lừa dối gia đình và bê tha chơi cá độ nên mới tạo ra nợ nần. Vì khi anh về Việt nam thấy gia đình Nguyệt quá giàu, anh sợ Nguyệt chê anh nghèo nên mới mượn tiền thẻ tín dụng mà chìu theo mọi yêu cầu mẹ Nguyệt đòi hỏi. Lúc ấy anh mới bị thất nghiệp nên thẻ anh còn nhiều tiền khoảng 25 ngàn tiền thẻ cho mượn.

- Hèn chi, mẹ đòi gì anh cũng OK, tiền nợ mà cũng chảnh. - Nguyệt nguýt yêu Khôi.

- Nếu không chảnh sao lấy được người vợ như em. - Khôi âu yếm.

- Vợ như em là sao?- Nguyệt chu môi.

- Người vợ nhân từ tha thứ cho anh đó. - Khôi hôn phớt lên má Nguyệt.

- Thôi ăn đi tôi đói bụng rồi đây. – Trang chen vào vui vẻ.

- Bửa ăn này để đón mừng Trang qua Mỹ và cũng để thay lời cám ơn đó nha.Nguyệt vừa dọn bàn vừa nhìn Trang cảm động.

Cả ba đều vui, mỗi người một niềm vui khác nhau nhưng nụ cười thì tươi như nhau, gương mặt rạng rỡ như nhau.

Trang mừng cho gia đình Nguyệt nay đã ổn định.

- Mỹ không phải thiên đàng, Mỹ là xứ sở cơ hội cho những ai muốn tiến thân. - Chị Trang bảo thế.

Trang qua Mỹ đã hơn một tháng, vẫn còn được ở nhà chơi với ba mẹ.

Đời Trang bắt đầu bước vào một ngả rẽ đầy hứa hẹn, Trang thầm nghĩ: “Bây giờ đến lượt mình chụp lấy cơ hội đây, hãy thực tế, không được mơ mộng nữa”

Nguyễn Thị Hữu Duyên

Ý kiến bạn đọc
28/03/201215:05:24
Khách
có rất nhiều người chưa một ngày sống ở xứ Mỹ tuy vậy vẫn cứ nhong nhỏng nói như là những cái radio phát lại những gì được tuyên truyền vào trong đầu, thấy không đúng thì nói, đó là cái quyền tự do ở xứ này. Dựa cột tôi sống gần nữa dời người rồi đoạn đầu sống dưới cái gọi là "xã hội chủ nghĩa", đoạn kế sống dưới cái xã hội gọi là "tư bản chủ nghĩa" thời gian sống 2 nơi bằng nhau, khoảng trên dưới 20-30 năm cho mỗi nơi, sau đó thường xuyên trở về cái nơi gọi là "thiên đường" xã hội chủ nghĩa kia để kiểm tra lại, và ở hẳn 1 năm để xem sét và so sánh. Sau 3 năm so sánh thì tôi xin chọn nơi xứ người làm quê hương, cho đến khi nào hêt cái chế độ dối gian sảo trá hiện nay thì mới tính khác được.

Nói rằng "hên xui may rủi" trong xã hội thì ở đâu cũng vậy ở đâu cũng giống nhau không cứ là ở Mỹ thì thế này ở "thiên đường" kia thì không? xin lỗi ở cái gọi là "thiên đường" kia trong 3 năm cố gắng kể cả hẳn 1 năm ở trọn tôi chưa tìm ra được một ngày yên ổn. thường nhủ với lòng hôm nay nhất định không buồn phiền, khó chịu vì những chuyện xung quanh chỉ là đi dạo và chơi với các em thôi, quả thật là khó khăn để có một ngày bình yên ở cái xứ "thiên đường" gọi là "xã hội chũ nghĩa" đó.

rất cám ơn đã đọc
28/03/201214:22:52
Khách
Câu chuyện dể đọc dẻ hiểu lời văn bình dị Việt Kiều về VN kiếm vợ Cô gái muốn đi Mỉ bị chạm trán với sự thật phũ phàng .Cũng may là cô gái có lòng bao dung và đạo đức hiếm thấy .Cho nên khi có lời góp ý về đàn bà xứ Mỉ của "Dựa Cột" không nói lên được ý tác giả .Chuyện Đàn Bà ở Mỉ số 1 cần xem xét lại .Câu chuyện của Chị Hữu Duyên Cô gái VN có điều kiện con nhà giàu có thể làm lại từ đầu.Nhưng vẫn lo xây dựng lại mái ấm gai đình Câu chuyện cua LNA là một cô giáo và Anh KQ .Cô Giáo ngoài tuổi cặp kê nên chắc cũng không có điều gì để có thể lật ngược tình thế Chang KQ dù đả trai qua gian nan thì cái chất "hào hoa" kia cũng không thể hết .(Chỉ là Cô Giáo quá lụp chụp) Mẹ dắt về một người đàn ông goá vợ (vợ bỏ mà không cần biết nguyên nhân) chỉ là có thể đi Mi thì gật đầu.Hai người Ô.KQ và Cô Giáo có thời gian để tìm hiểu có thời gian để YÊU nhau chưa hay chỉ là một sự trao đổi sòng phẳng ? Tôi chưa thấy Anh KQ nào lấy vợ không đep lại là Cô Giáo Cho nên chuyện LNA cũng bình thường thôi .Nếu như Dựa Cột cho răng ở nước mi đàn Bà có giá mong sao Cô Giáo sẻ được mãn nguyện ở cái xứ ĐÀN BÀ LÀ SỐ MỘT nầy .
30/03/201200:56:12
Khách
Qua diễn đàn phát xuất từ câu chuyện hay của Chị Duyên .Và một thực tế hiện nay ở Mỉ một số "Quý Bà" do may mắn nên vớ được các Anh HO...Ho có hoàn cảnh thật bi đát khi từ trại tù cãi tạo trở về chưa định thần thì cửa nát nhà tan nên dể bị "xụp hầm" khi qua tới Mỉ dù gì cũng đả "ván đóng thuyền" Thường chỉ muốn nhường nhị cho được yên thân .Họ không còn hơi sức đâu để mà buông bỏ thêm mọtt lần nửa cơm thiu canh nhạt cũng rán mà ..ngậm đắng nuốt cay .Quý Bà thường được đàng chân lân đàng đầu Ôi thôi chuyện dài nói sao cho hết .Tháng tư đen săp tới tôi thưong cho những người đang bị rớt trong cái vũng lầy mà không biết làm sao để lên bờ ?
29/03/201213:43:38
Khách
Thưa Lê Nguyên Anh,

Đây cũng là đặc tính văn hóa mà chúng ta học được ở Mỹ, không đồng ý thì nói và khi nói xong rồi vui vẻ cùng nhau nói chuyện khác.

Câu chuyện trên rất thât ở xứ Mỹ này. Xứ Mỹ không phải là thiêng đường, xứ Mỹ chỉ cho mọi người một cơ hội đê tự tạo thiên đường cho chính mình và gia đình. Tạo được hay không là do chính người đó, gia đình đó.

Rất là vui vẻ khi được nói chuyện với Lê Nguyên Anh qua diễn đàn này.

Chúc Lê Nguyên Anh một ngày vui vẻ. Nếu có lỡ làm cho Lê Nguyên Anh buồn phiền gì thì cũng cho qua nhé.

Đọc xong Lê Nguyên Anh cười dùm môt tiếng là người viết biết mình được vui một ngày.

Chúc Lê Nguyên Anh thân tâm thường an lạc.

(không cần phải trả lời nhé)
29/03/201210:27:49
Khách
Có được chồng, có được đi Mĩ... mà còn chê cái con cóc khô, khỉ mốc gì nữa !

Ở mô thì cũng phải tay làm cho cái hàm có cái mà nhai... chứ khi không ai dễ mang '' fund'' bơ thừa sữa cặn'' đến tọng vào họng cho mà nhai !

Hiện nay, không thiếu nhiều cô gái trẻ đẹp Vn còn phải ''truổng kời'' 100% cho bọn nông dân sồn sồn, tâm thần Hàn-Đài-Sing-Cam-Lào-Mã-Thái... ngắm nghía, vân vê, nắn bóp, rờ mó, khám nghiệm, tuyển chọn... mới có được cái cực kỳ ''may mắn'' mà ít ai có được... là có được cái Visa xuất ngoại theo chồng về xứ lạ làm dâu / làm Osin (con ở, tôi đòi) cho cả dòng tộc bên chồng !!!

Con gái thời ni ghoa được xứ Mĩ... nà năm-bờ-oanh ... chớ mà đừng SƯỚNG GHOÁ HOÁ TỆ !?!?!?!
13/04/201221:42:23
Khách
Bài viết tầm thường.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,497,058
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.