Họp Mặt Gia Đình Mùa Đại Dịch

22/07/202000:00:00(Xem: 5376)

Đinh Công Bình

Tác giả là cư dân Huntsville, AL. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông là “Bao Giờ Trời Sáng” một du ký nhiều ý nghĩa khi thăm viếng Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, bài viết thứ hai là “ Thằng Ngốc “ Đây là bài viết thứ ba . Mong tác giả sẽ tiếp tục viết thêm.


*****


Bố vợ tôi nói như ra lệnh trước khi cúp điện thoại:


  • Tao không cần biết!  Đây là cuộc họp mặt thường niên của gia đình.  Có khó khăn cách mấy cũng phải về.   Không đứa nào được vắng mặt!


Thoa, vợ tôi nén câu thở dài.  Vì công việc hằng ngày của chúng tôi có liên quan đến y dược, Thoa và tôi có khá nhiều bạn bè làm trong ngành y tại các bệnh viện trong và ngoài nước Mỹ.  Họ là những chiến sĩ đang ngày đêm chiến đấu trực tiếp với con Covid-19 nên họ đã chia sẻ với chúng tôi về sự nguy hiểm của con vi rút.  Hai trong bốn người em của Thoa cũng đều biết rất rõ về sự nguy hiểm và sự quan trọng của vấn đề phòng bệnh trong lúc này.  


Nhưng chúng tôi phải làm sao đây?  Tất cả những giải thích, phân tách của chúng tôi về vấn đề này đều bị bố coi là những lời vô cớ, giả dối để thoái thác.  Thật tội cho mẹ vợ của tôi.  Bà bị bệnh đã nhiều năm nay và hiện nay sức khỏe của bà rất mỏng manh.  Bà đã may mắn thoát chết sau lần bị tai biến 10 năm trước, nhưng cũng từ đó, bà bị bán thân bất toại và phải đón thêm cả mớ bệnh khác như tim, tiểu đường, phổi…  Bà sẽ ra sao nếu Cô Vi đến thăm?


Vì cuộc sống, ngoài hai người con ở trong cùng một thành phố, chúng tôi và gia đình hai người em khác đều sống rải rác trên nước Mỹ.   Dẫu vậy, ngoài tuần lễ họp mặt thường niên của gia đình, hằng năm chúng tôi đều chia nhau đi về thăm ông bà, để ông bà có dịp gặp thêm con cháu và cho cuộc sống bớt cô đơn vì năm dài tháng rộng.  Riêng năm nay, vì đại dịch, mọi kế hoạch thường niên của đại gia đình đều bị ảnh hưởng.


Chẳng biết vì tủi thân hay ấm ức, Thoa gục đầu xuống chiếc gối bông khóc thút thít.  Điện thoại lại reng, Thoa vội lau nước mắt rồi bắt máy.  Cô không ghé sát phone vào tai mà bật speaker để tôi cùng nghe.  Đầu dây bên kia Thanh, cô em thứ ba, cất tiếng:


  •  Hello chị Thoa, khoảng mười phút nữa em setup Zoom meeting qua internet để tất cả anh chị em mình bàn về buổi họp mặt gia đình năm nay.  Chẳng biết chị tính sao chứ hiện thời em quyết định sẽ không tham dự ngày họp mặt năm nay!  Nguy hiểm như vậy, con số người mắc bệnh, người chết trên thế giới mỗi ngày một tăng mà bố cứ khăng khăng bắt tất cả các con phải về family reunion!  Anh Tuân với con Tươi, chẳng hiểu sao, cũng cứ một mực về phe bố, nằng nặc đòi tổ chức!  Tạm ngưng một năm có sao đâu?  Tránh voi chẳng xấu mặt nào!  Anyway, mười phút nữa mình họp!


Mười phút sau, qua Zoom, “cái chợ” được bắt đầu!  Mặc dầu Thoa là chị cả nhưng cô và các anh chị em khác chưa kịp nói gì thì Tuân đã khẳng định:


  • Covid-19 chỉ là con vi rút giả tạo!  Là hoax!  Bọn dân chủ cấu kết để thêu dệt ra nó hầu chống phá ông Trump!  


Tuân chưa dứt lời thì Thanh ấm ức nhảy vô:


  • Em không đồng ý với anh Tuân!  Vô lý!  Nếu nó là con vi rút giả tạo thì tại sao trên thế giới hiện nay đã có hằng chục triệu người bị nhiễm và gần nửa triệu người đã chết?  Nếu nó không có thật thì tại sao biết bao nhiêu nước trên thế giới phải đóng cửa quốc gia để kinh tế của họ bị tê liệt?  Ngoài các cơ sở thương mại thì nhà trường và các nơi thờ phượng cũng đều đóng cửa.  Ngay cả đền thánh Phê Rô của Roma chưa bao giờ đóng cửa mà mới đây phải đóng cửa tới gần 3 tháng.  Thêm nữa, nếu đây là sự ẩu đả của dân chủ và cộng hòa thì bộ cả thế giới là dân chủ à?  Em nói thật, họ chả màng gì đến cộng-trừ-nhân-chia gì của Mỹ đâu!


Tươi nhảy vào bênh anh:


  • Con virus này nếu có cũng chả đáng sợ!  Bọn nhà báo thổi phồng lên để làm người ta hoang mang.  Chỉ những người già yếu mới sợ chứ mình còn trẻ chả sao.  Nếu bị thì cũng chỉ ho cảm sơ sơ.  Hơn nữa, bây giờ nhiều tiểu bang đã mở lại bình thường rồi.  An Toàn rồi bởi nếu không an toàn thì sức mấy người ta mở lại!  Chị thấy cô BT đấy, cổ dám tuyên bố thẳng thừng  là cổ không đeo khẩu trang khi ra ngoài công cộng trong bao nhiêu ngày nay mà cổ có bị gì đâu?  Cổ xác định trên kênh Youtube của cổ là con Covid-19 không có thật và nó chỉ là chiêu bài của dân chủ dùng để đánh phá cộng hòa, để bôi xấu ông Trump!


Thành, cậu em út ít nói nhất, phản pháo:


  • That’s not right chị Tươi!  Đại đa số tin tức chân chính  và bộ y tế của thế giới đều đưa ra những khuyến cáo về sự nguy hiểm và kêu gọi chúng ta nên làm tất cả những gì mình có thể để tránh lây nhiễm.  Đương nhiên có những tờ báo, và những đảng phái chính trị, dùng nước đục Covid-19 để thả câu, nhưng chúng ta phải tham khảo những nguồn tin chính đáng để có thể tìm ra sự thật.  Okay em agree là người trẻ thì đỡ nguy hiểm hơn nhưng không phải là nếu trẻ thì không bị nhiễm hoặc không chết.  Đã có khá nhiều người trẻ chết vì Cô Vi rồi!  Chị đừng dựa vào những tin tức một chiều; đặc biệt, chị không nên nghe theo những giải thích vớ vẩn của BT, bởi theo em, cô ta chả biết gì về y khoa, đặc biệt là Covid-19!  


Thoa tiếp lời Thành:


  • Người trẻ có thể không bị nặng nhưng người trẻ có thể mang bệnh về cho người yếu, người già.  Còn vụ người ta mở cửa lại đâu có nghĩa là mọi việc đã an toàn.  Những người chủ thương mại họ quan tâm đến lợi tức, đến thu nhập, chứ mấy người giỏi về y khoa? Bạn bè anh chị đang ngày đêm chống chọi với con virus trong các phòng ICU của bệnh viện và họ trực tiếp chứng kiến cảnh chết chóc của con bệnh.  Mình không nghe họ thì nghe ai?  Không cẩn thận, giả sử mình mang bệnh về cho bố mẹ thì sao?


Không chịu thua, Tuân đưa ra chứng minh:


  • Từ tháng 2 đến giờ, toàn là tin giả!  Toàn là fake news!  Em có đeo khẩu trang đâu, em có rửa tay bằng handsan đâu, em vẫn đi chơi thoải mái!  Em có bị gì đâu? Bạn bè em cũng vậy mà chả có thằng tây nào chết!  Vợ con em cũng vẫn khỏe re!


Không nhịn được nữa, Thanh gắt:

  • Sự suy đoán của anh, sự bất cẩn của anh, những người như anh là những người làm tăng sự lây nhiễm!  Nói thật với anh, sự cẩu thả của anh là lý do chính mà em và gia đình em không muốn tham dự ngày family reunion năm nay!  Không cẩn thận mai mốt chẳng may bị bệnh lúc đó ân hận cũng không kịp!


Tuân quạt lại:


  • Đứa nào nhát thì đừng đến!  Nếu cần, mình gia đình tao với bố cũng vẫn nhậu!


Tươi phụ họa:

  • Vợ chồng em cũng về.  Không bay được thì tụi em lái xe.  Không thể vì sự nhu nhược của vài người mà mình bỏ đi cái family tradition!


Tới độ này thì kể như bó tay!  Mỗi người, ai nấy, nhốn nháo thêm vài câu nữa rồi chán chường cúp máy.  Thấy Thoa buồn, tôi lên tiếng đùa một câu không đúng chỗ:


  • Chợ tan rồi hả em?  Chắc bán ế hay sao mà mặt như bánh bao chiều vậy?


Thoa nhìn tôi cười chua chát bằng đôi mắt rướm lệ!  


Hai hôm sau, Thoa nhận được điện thoại của mẹ.  Mẹ vừa khóc vừa nói:


  • Mấy ngày nay bố cứ đay nghiến mẹ!  Chỉ một câu “con hư tại mẹ, cháu hư tại bà” mà bố chúng mày nhai đi nhai lại không biết bao nhiêu lần.  Ổng đổ thừa là vì mẹ xúi nên con, thằng Thành, và con Thanh không về.  Mấy bữa nay nhà mình như đám tang!


Im lặng một chút, bà lại tiếp:


  • Bố chúng mày là vậy!  Từ hồi về làm vợ ổng, mẹ chưa bao giờ thấy ổng nhận lỗi, xin lỗi, hay sửa lỗi.  Ổng chỉ giỏi đổ lỗi!


Hai mẹ con cùng khóc với nhau khoảng nửa tiếng.  Trước khi cúp máy, bà nói:


  • Tùy con, nếu có thể được thì về tham dự cho bố, thằng Tuân, và con Tươi khỏi đay nghiến mẹ.  Nếu không về được thì mẹ cũng không buồn đâu.  Mẹ hiểu, ngoài công ăn việc làm, các con còn phải bảo vệ sức khỏe cho gia đình các con.  Thằng Thiện nhà con cũng đâu được khỏe, nó bị suyễn mà nhiễm con vi rút  thì khổ.


Sau vài tuần đắn đo giằng co, cuối cùng, để cho mẹ khỏi bị đay nghiến, Thoa quyết định bay về tham dự buổi reunion.  Dẫu vậy, cô quyết định đi một mình vì không thể để chúng tôi, nhất là cháu Thiện, gặp nguy cơ lây bệnh.  Vì thương chị nên Thành cũng cố lái xe gần 30 tiếng về để “bảo vệ” cho chị Thoa và cho mẹ.  Riêng Thanh, mặc dầu ở cùng thành phố nhưng cô nhất định không tham dự vì chồng Thanh mang chứng bệnh tim khá nặng và hai vợ chồng Thanh còn đang phụng dưỡng người mẹ chồng gần 90 tuổi trong nhà.


Hai ngày đầu của family reunion diễn ra tương đối ấm áp bởi ai cũng cố “lựa lời mà nói”.  Đến ngày thứ ba, Thành và Tuân có cuộc va chạm nổi đình đám!  Số là vừa xong bữa cơm trưa, sau khi hai bố mẹ vào phòng nghỉ trưa, Tuân cho chị và các em biết là chiều hôm đó hắn sẽ đến trễ vì phải đi party bên nhà bạn.  Nói xong Tuân cầm chìa khóa ra xe.  Ấm ức  đã mấy ngày, Thành theo Tuân ra tới xe và nói bằng giọng lịch sự nhưng cứng rắn, Thành nói:


  • Mấy đêm vừa rồi em biết anh Tuân đều đi nhậu!  Hôm nay anh lại đi party với bạn bè.  Anh có biết đó là hành động ích kỷ và bất cẩn không?  Anh thừa biết mẹ rất yếu và bố cũng chẳng còn khỏe!  Anh lớn rồi, chẳng ai có thể cấm anh đi nhậu, nhưng nếu có đi, ít nhất anh cũng nên cẩn thận để bảo vệ cho bố mẹ trong thời điểm nguy hiểm này bằng cách cách ly với bố mẹ…


Không đợi cho Thành nói hết, Tuân sừng sộ quay lại nắm cổ áo Thành quát:


  • Mày dạy khôn tao hả Thành?  Mày cậy mày có bằng này, bằng nọ rồi khinh tao và dạy tao cách báo hiếu, thương yêu hả?  Mấy tháng nay tao cũng đi nhậu, đi party, rồi cũng đến đây thăm bố mẹ  hằng tuần, bố mệ có sao đâu?  Tao muốn đi đâu, tao muốn đến đâu mày không cấm được tao.  Đây là nước tự do, không ai cấm được tao.  Nếu nhát, mày cứ việc cút khỏi thành phố này để “cách ly” với tao!


Nói xong, Tuân xô Thành té xuống bụi cây bên hông nhà rồi chung vào xe đề máy phóng biệt tích.  Thành lồm cồm bò dậy đưa vội vạt áo lên chùi những giọt nước miếng của Tuân văng trên mặt mình rồi lẳng lặng đi vào nhà.


Sau một tuần họp mặt thì mọi người ai về nhà nấy.   Thoa cũng từ giã bố mẹ ra về.  Như chúng tôi đã quyết định từ trước, Thoa đón taxi về nhà và vào thẳng căn phòng dưới basement bằng cửa sau.  Chúng tôi quyết định là cô sẽ cách ly đúng 2 tuần và chỉ liên lạc với chồng con qua điện thoại.  Cũng may, basement của chúng tôi có trang bị sẵn tủ lạnh, bếp, đồ ăn, phòng tắm, và phòng ngủ nên cô không cảm thấy thiếu thốn về vật chất.  Tuy vậy, mặc dầu không ai nói với ai, nhưng mấy bố con chúng tôi đều cảm thấy xót xa khi thấy mẹ phải ăn cơm một mình ở dưới basement.  Chúng tôi chỉ mong cho hai tuần lễ cách ly qua mau để mọi người lại được cùng nhau cười nói bên mâm cơm gia đình.


Mười ngày chậm chạp trôi qua.  Thoa vẫn không có triệu chứng gì khác lạ.  Sáng thứ Sáu, gái út thức dậy lúc tôi và Thiện đang uống cà phê trong bếp.  Con bé đưa ý kiến:


  • Mẹ cách ly mười ngày rồi và không có triệu chứng gì.  Hay mình nói với mẹ ngừng cách ly?  Để mẹ ăn và ngủ một mình dưới basement tội nghiệp mẹ quá!


Thiện và tôi cũng tỏ vẻ tán thành ý kiến của út.  Thiện vội lấy phone gọi xuống basement cho mẹ.  Đầu dây bên kia, mẹ uể oải trả lời từng câu.  Út chưa kịp đưa ý kiến ngừng cách ly thì mẹ nói:


  • Cậu Tuân bị Covid rồi!  Bị hơn tuần nay và đang nằm trong ICU.  Hiện chưa phải dùng máy trợ thở nhưng đã phải đeo oxy và không đi lại được.  Cậu Thành đã lái xe về tới nhà rồi nhưng hai hôm nay cũng đang bị nóng lạnh và ho.  Tội nghiệp Thành chỉ vì thương mẹ, thương chị mà khổ!


Ngừng một chút, Thoa nói tiếp:


  • Đêm hôm qua bà ngoại mới cho mẹ biết!  Bà bảo hai hôm nay bà cũng tự nhiên cảm thấy khó thở, mệt, và ho.  Bà bảo chính ra bà cũng tính dấu mẹ vì không muốn cho mẹ lo nhưng cuối cùng bà ngoại quyết định nói vì bà muốn mẹ phải tiếp tục cách ly “khẻo thằng Thiện nó bị lây!”  


Cho tới khi tôi đặt bút xuống viết bài này, Tuân đang phục hồi ở nhà sau hơn một tháng nằm trong ICU và phải thở bằng máy.  Vợ Tuân và một đứa con cũng bị nhưng bị nhẹ.  Bà ngoại vẫn còn nằm trong bệnh viện nhưng theo bác sỹ thì đã qua được cơn nguy kịch.  Bà vẫn bình phục hẳn vì vậy không ai được trực tiếp thăm viếng nên không ai có thể, và cũng không ai muốn, cho bà biết về những gì đã xẩy ra trong thời gian bà nằm chống chọi với con bệnh.  Bà chưa biết là Thành, người con út của bà, đã không qua được!   Thành bề ngoài trông khỏe lắm nhưng không hiểu sao em lại bị nặng nhất.  Sau khi có triệu chứng khoảng gần một tuần thì em cảm thấy không thể thở và không đi đứng đươc.  Thành nhờ bạn gái gọi xe cấp cứu mang em vào bệnh viện.  Vì quá nặng, họ đã cho em vào ICU và dùng máy thở ngay.   Mặc dầu được bác sỹ tận tâm chăm sóc bằng phương pháp hiện đại, Thành vẫn không thoát được thần chết!   Thành đã chết trong cô đơn và đã được cấp tốc hỏa táng.  Thoa và Thanh cả tháng nay đã khóc đến hết nước mắt!  Hai chị em dự trù sẽ bàn với gia đình đưa tro cốt Thành đến nơi an nghỉ cuối cùng sau khi đại dịch kết thúc.




Ý kiến bạn đọc
17/08/202122:54:18
Khách
amlodipine benazepril 10 20 mg <a href="https://norvascamlodipinegh.com/">does norvasc affect heart rate</a> amlodipine 5mg side effects <a href=https://norvascamlodipinegh.com/>amlodipine benaz 5 10 mg</a> ’
17/08/202102:39:13
Khách
seroquel qtc <a href="https://seroquelquetiapinear.com/">quetiapine fumarate 300 mg tab</a> is quetiapine a narcotic <a href=https://seroquelquetiapinear.com/>seroquel iv</a> ’
16/08/202123:57:50
Khách
hydrochlorothiazide 50 mg tablets <a href="https://lisinoprilhydrochlorothiazidenh.com/">hydrochlorothiazide blood sugar</a> blood pressure hydrochlorothiazide <a href=https://lisinoprilhydrochlorothiazidenh.com/>max dose lisinopril</a> ’
16/08/202118:56:39
Khách
atorvastatin review <a href="https://lipitoratorvastatinfg.com/">when should atorvastatin be taken</a> atorvastatin and grapefruit juice <a href=https://lipitoratorvastatinfg.com/>what is atorvastatin for</a> ’
12/08/202118:37:08
Khách
hormones <a href="https://pharmpharms.com/">canadian mail order pharmacies</a> prescription pricing <a href=https://pharmpharms.com/>Imuran</a> ’
12/08/202115:38:05
Khách
does viagra lower your blood pressure <a href="https://viaedpik.com/">viagra effect on women</a> buy cheap viagra on line <a href=https://viaedpik.com/>viagra original use</a> ’
12/08/202106:40:30
Khách
cialis 5 mg canada pharmacy <a href="https://storpharmon.com/">canada online pharmacy legitimate</a> mailing prescription drugs internationally fedex <a href=https://storpharmon.com/>anyone know of a legit online pharmacy for oxycodone</a> ’
11/08/202107:06:49
Khách
marks marine pharmacy canada <a href="https://inpharmxx.com/">discount prescription drugs online</a> Celexa <a href=https://inpharmxx.com/>kamagra online pharmacy</a> ’
09/08/202110:51:03
Khách
which is better cialis or levitra <a href="https://opencialicli.com/">cialis online without prescription</a> cialis cost nz <a href=https://opencialicli.com/>brand cialis no prescription</a> ’
09/08/202103:11:00
Khách
Kamagra Oral Jelly <a href="https://pharmpharms.com/">Prevacid</a> trust pharmacy canada <a href=https://pharmpharms.com/>canada drugs direct</a> ’
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,216,283
Tác giả tên thật: Nguyễn Thị Kim Loan. Bút hiệu: Kim Loan, Hồng Đào. Sinh năm 1966 tại Việt Nam. Là cô giáo tiểu học trước khi vượt biển đến Thailand năm 1989. Hiện sinh sống tại Edmonton, Canada.
Tác giả là cư dân tiểu bang Oregon, làm nghề chăm sóc người già và tàn tật của Washington County ở Salem, Oregon. Với bài viết về nước Mỹ đầu tiên, "Ông ngoại của Thu đi lấy vợ", tác giả đã nhận giải thưởng đặc biệt năm 2010, và tiếp tục lui tới với Viết Về Nước Mỹ.
Tác giả Võ Phú dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả tiếp tục viết lại từ 2016 và nhận giải Danh Dự Viết về nước Mỹ từ 2019. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Buổi sáng thứ bảy, mùa hè, bầu trời xanh trong không một gợn mây, màu nắng vàng chanh, gió nhè nhẹ mơn man làn da, mùi thơm của cỏ cây, hoa lá… vương vương, thoang thoảng. Con đường nhỏ uốn lượn nhẹ nhàng, hai hàng cây xanh bên đường đều tăm tắp, một bên hè trống tiếp ráp với những ngọn đồi nhấp nhô nối nhau trải dài, in lên nền trời, bên kia là dãy nhà nằm ngoan ngoãn sau những mảnh vườn được trồng tỉa vén khéo. Hai vợ chồng tôi lững thững đi trong cảnh trí êm lặng, an bình của thành phố nhỏ như còn đang say ngủ.Tôi mới mổ “cataract” mắt bên phải. Mọi việc suông sẻ nên cảm thấy rất yêu đời, tôi tinh nghịch nhắm bên mắt trái, cảnh vật như sáng hẳn ra, những chiếc lá thật rõ nét, óng ánh, rung rinh dưới nắng, những bông hoa tươi lên reo vui, cảnh vật trong trẻo như được nhìn qua khung cửa kính mới được lau chùi kỹ lưỡng bằng Windex. Nhớ lại ngày mổ mắt, khi nằm trên bàn mổ ở nhà thương của trường Đại học Stanford, vẫn căn phòng sáng trắng, vẫn các thủ tục thông thường
Tác giả lần đầu tham dự chương trình VVNM. Tên thật là Dương Hồng Chi, sinh năm 1940 tại Hà Nội, tốt nghiệp: Sư Phạm Saigon ở Việt Nam, Ban Cử Nhân ở Mỹ, hiện nghỉ hưu, sống ở Slidell, Tiểu bang Louisiana.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Định cư tại Mỹ từ 1994, Phương Hoa vừa làm nail vừa học. Năm 2012, bà tốt nghiệp ngành dạy trẻ tại Chapman University khi đã 62 tuổi và trở thành bà giáo tại Marrysville, thành phố cổ vùng Bắc Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết 2014. và vẫn tiếp tục gắn bó với Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Ngày xưa, trong cái thời hưng thịnh của Thung Lũng Silicon, chúng tôi cũng đã từng trải qua cái thời “tách ly”. Chồng tách (technician) vợ ly (assembly). Ai đã từng ở thành phố này đều nhớ đến cái thời thật huy hoàng đó. Không cần phải bác sĩ, kỹ sư gì cho nó mệt. Cứ hai vợ chồng, người tách người ly là tha hồ cuối tháng đếm tiền mệt nghỉ. Công việc trong các nhà máy thì dễ dàng, lềnh khênh nhiều không kể xiết. Overtime thì vô cùng thoải mái. Chịu khó ngồi ráng thêm vài tiếng là có tiền gấp rưỡi hay nếu là ngày nghỉ thì double pay. Thời đó ai làm việc trong các dây chuyền sản xuất, lãnh lương theo giờ còn sướng hơn mấy ông engineer ăn theo lương tháng nhiều. Làm tiền dễ đến nỗi quên cả thời gian. Nhiều khi cả tuần hai vợ chồng chỉ gặp nhau có một vài lần. Cũng tách ly nhưng quá sướng chứ có đâu như bây giờ cái thời cách ly ôn dịch. Đúng là cái tai hoạ tự nhiên từ trên trời rớt xuống. Có ai ngờ trong cái thời đại tiên tiến của cái thế kỷ thứ 20 có ngày tại cái xứ Mỹ này,
Tác giả hiện sống ở thành phố Victorville, California, đã từng tham gia VVNM năm 2018.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.