Tôi Tin Christine

03/10/201800:00:00(Xem: 8918)
Tác giả: Mi Thu

Bài số 5513-20-31320-vb3100218
 

Lời giới thiệu: Tôi là một nữ cư dân của California. Mi Thu là tên viết văn của tôi, hàng mi mùa Thu. Thật ra, tên nàylà âm của chữ MeToo, tên của phong trào nạn nhân lên tiếng tố cáo những người đã xâm phạm tình dục.

Câu chuyện sau đây là có thật nhưng các tên đã được thay đổi vì hiện giờ tôi không thấy cần phải tiết lộ danh tánh những người trong chuyện. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
 

***
 

2:23am, thứ Năm, 27 tháng 9, 2018.

Chỉ còn hơn bốn tiếng nữa bà Christine Blasey Ford sẽ điều trần trước Ủy Ban Tư Pháp của Thượng Viện Hoa Kỳ. Bà sẽ nói về sự việc bị ông Brett Kavanaughxâm phạm tình dục ba mươi sáu năm về trước.Ông Kavanaugh được Tổng Thống Trump đề cử vào Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ. Nếu được Thượng Viện chấp thuận, ông sẽ là một trong chín người có chức vụ cao nhất trong ngành Tư Pháp của Hoa Kỳ cho tới cuối đời.

Trong lời mở đầu, bà Christine nói “Tôi cực kỳkhiếp sợ. (I am terrified.)”

Đêm nay có lẽ bà Christine khó ngủ.

Tôi cũng khó ngủ, bởi vì tôi cũng terrified cho bà ta. Tôi biết rõ, ngoài tôi ra, còn nhiều người phụ nữ ở Palo Alto, tỉnh nhà của bà, và ở khắp nước Mỹ cũng terrified cho bà Christine.

Tôi cảm thông sâu xa với sự sợ hãi, căng thẳng tột cùng của bà.

Cùng lúc đó, tôi cảm thấy vừa buồn, vừa tức cho những vô số những bà, những cô, những bé gái đã bị xâm phạm ở khắp nơi. Tôi là một người trong đám đó.

*

Hồi còn nhỏ, tôi ốm nhom. Ngày vào lớp Sáu, lần đầu tiên mặc áo dài, ngực tôi thẳng băng như tấm ván làm Mẹ tôi cũng tức cười và nói nhìn tôi y chang mộtđứa con trai.

Tới năm lớp Chín, tôi trổ mã. Cơm trộn bo bo và nắng Sài gòn vẫn không ngăn cản tôi trở thành thiếu nữ da trắng, má hồng. Tuy không cao lắm nhưng vóc mình tôi cân đối,và đặc biệt là đồi ngực đầy vun, tròn trĩnh.

Ngày đó, ở Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa, giáo dục về tình dục là điều không có, và gần nhưkhông ai nghĩ tới. Người duy nhất có thể cho tôi chút hiểu biết về sự phát triển của cơ thể, về chuyện nam nữ là Mẹ tôi, nhưng bà bận kiếm sống suốt ngày, không có chút thời giờ riêng nào với các con.

Còn tôi, là “con ngoan, trò giỏi”,chỉ biết học,nên tôi khờ câm. Tôi chỉ đọc trong các sáchxưa là con gái “mình hạc, xương mai” hay “mình dây” mới đẹp. Rồi lại nghe đâu đó người ta bảo là con gái ngực lớn làdâm dục, là không tốt… Vì thế tôi lẳng lặng buồn về bộ ngực nảy nở của mình.

Thời đó, người Việt Nam nghèo lắm. Một chiếc nịt ngực dày dặn, vững vàng rất mắc nên tôi chỉ có vài cái nịt ngực bằng vải, mỏng vàlỏng lẻo. Trong cái áo sơ mi trắng đã cũ, chật căng ở ngực, tôi thấy hình dáng của mình thật là thô xấu.

Nỗi mặc cảm đó theo tôi suốt tuổi dậy thì. Có lẽ vì thế mà tôi trở thành hay bối rối, mắc cở dù không có lý do gì. Tôi lại còn hiền lành, có tính hay nể và hay muốn làm người khác vui.

Sau này, khi đã lớn trên đất Mỹ, tôi mới biết tất cả các tính cách đóhợp lại đã tạo cho tôi một vẻ ngoài dễ gần nhưng yếu đuối. Tiếng Anh đó gọi là “vunerable”, nghĩa là dễ bị tổn thương, ít sức kháng cự. Tôi giống như một con mồi ngon và yếu ớt. Tôi nghĩ đó là lý do tại sao tôi bị người ta xâm phạm.

 
*

Tôi qua Mỹ năm mười chín tuổi. Việc làm đầu tiên là trông hai cháu bé, sáu và năm tuổi. Các cháu là con của chị L, chị họ tôi. Chị L rộng rãi vàtốt, thấy tôi mới qua thì muốn giúp đỡ. Chị cho tôi công việc đón các cháu từ trường học và săn sóccháu tới khi chịđi làm về.

Gia đình chị L. khá thành đạt và hạnh phúc. Anh B, chồng chị, là kỹ sư đi lương cao, chị có cơ sở buôn bán nên hai anh chị mua được một căn nhà mới tinh và rộng rãi. Thời thập niên 80, không nhiều người trong cộng đồng người Việt tỵ nạn có nhà đẹp như vậy. Trong nhà chị, ngoài hai vợ chồng và hai đứa con xinh như búp bê, còn có chị H, em chị L.tức cũng là chị họ của tôi.

Giống như chị L, chị H. xinh xắn, duyên dáng, đảm đang, và biết cách mặc đồ. Nhiều khi chỉ quần jean, áo sơ mi thôi, nhưng chị thêm cái thắt lưng nhỏ, hay một cái khăn quấn trên tóc làm cả bộ đồ trở thành đặc biệt, rất hợp thời trang. Tôi ngưỡng mộ cả hai chị và thương quý các cháu, tôi cảm thấy vui khi chăm sóc các cháu hàng ngày.

Ít lâu sau, nhà có một người khách. Đó là anh T, chồng sắp cưới của chị H, ở tiểu bang khác mới về để tìm việc làm. Anh muốn dọn về đây để gần gũi với chị H. Anh cao ráo, hay nói giỡn,và rất quấn quít, thân thiết với chị H. Thiệt tình mà nói, nhiều khi tôi không thích cách giỡn cợt hơi sỗ sàng của anh, nhưng khi thấy các anh chị cười thoải mái, nhất là chị H không có vẻ gì khó chịu, tôi kết luận đó là sự phóng khoáng của người Mỹ. Vì thế, khi anh nắm tay, vỗ vai tôi trước mặt mọi người, tôi không dám tỏ ra không thích. Tôi nghĩ là người bên Mỹ đều cởi mở như vậy, và tôi cần phải bớt cái tánh khó như… bà già.

Vì đang trong thời gian đi kiếm việc, khi không đi phỏng vấn với các hãng, anh T ở nhà suốt ngày. Khi tôi cho các cháu ăn trưa thì anh đứng gần đó, đùa giỡn với các cháu, và nói chuyện phiếm với tôi. Tôi đối xử với anh thật tình và vui vẻ.Với sự ngây thơ của một người vừa bước ra từ sau bức màn sắt của Việt Nam, tôi toàn tâm, toàn ý tin rằng anh T là chồng của chị H thì cũng như là anh của tôi.

 
*

Tôi không thể nhớ hôm đó là ngày tháng nào và thứ mấy trong tuần.

Tôi chỉ nhớ là tôi đón mấy đứa nhỏ về, cho chúng ăn trưa, và các cháu đòi coi TiVi trước khi đi ngủ. Chiều ý các cháu, tôi bật TiVi lên và ngồi coi với chúng. Hai đứa nhỏ ngồi trên thảm, ngay trước TiVi, còn tôi ngồi trên sofa phía sau lưng các cháu.

Bỗng nhiên anh T từ trên lầu đi xuống, ngồi xuống cạnh tôi cùng coi TiVi. Bất ngờ, anh xích sát vào tôi, vòng một tay ôm vai tôi, còn tay kia sờ soạng trên ngực tôi. Tôi sững người ra. Tôi không nói được một lời, một phần vì quá kinh ngạc, một phần vì sợ các cháu nghe thấy. Có lẽ vì lớn lên ở Việt Nam, nơi mà người phụ nữ luôn luônlãnh nhiều chửi rủa nhất khi bị dính vào chuyện nam nữ bất chánh, suy nghĩ đầu tiên của tôi là phải không cho ai biết sự việc này. Mất tới vài phút tôi mới hoàn hồn, lách ra khỏi chỗ ngồi, chạy lại phía mấy đứa nhỏ.

Sau đó, tôi cố bình tĩnh, làm như không có chuyện gì xảy ra, dắt mấy cháu lên lầu cho đi ngủ. Bé lớn vào giường nhắm mắt ngủ liền nhưng bé út nhõng nhẽo đòi tôi phải ru. Tôi nằm ôm cháu ru ngủ, cố gắng gạt ra khỏi đầu sự việc kỳ cục vừa rồi.

Cháu bé và tôi vừa chợp mắt thì có một bàn tay sờ lên ngực tôi. Tôi choàng dậy thì anh T đã cởi nút áo và kéo chiếc nịt ngực lên, cúi xuống hun lên ngực tôi. Với cháu bé nằm ngay kế bên, tôi vô cùng sợ hãi. Tôi muốn la lên nhưng không dám động đậy mạnh. Tôi cố xích ra nhưng không thể thoát khỏi anh ta đang quỳ ngay cạnh giường. Tôi vừa cố chống cự vừa ráng gượng nhẹ để khỏi làm cháu bé thức dậy. Có lẽ cũng sợ cháu bé biết nên chỉvài phútsau anh ta rời khỏi phòng.

Trí óc tôi khá mù mờ về những gì xảy ra tiếp theo đó. Hình như sau đó tôi biết rằngcháu bé có tỉnh dậy mà vẫn nằm yên. Hình như chiều hôm đó, cháu bé có nói là “con thấy chú Thun ‘cái ti’ của cô Thu”.

Điều hết sức kỳ lạ là tôi không nhớ rõ chi tiết hết sức quan trọng đó. Tới bây giờ, sau gần ba mươi năm, tôi không thể quả quyết rằng cháu có thiệt sự nói vậy hay không, và nói với ai. Có lẽ trí nhớ - thường ngày rất tốt - của tôi đã bị chặn lại (blocked) trước một chuyện làm tôi hãi hùng và không muốn lưu lại trong đầu.

Cảm giác duy nhất của tôi khi bị xúc phạm là cực kỳ sợ hãi rằng mọi người sẽ đổ lỗi cho tôi và chửi mắng tôi. Tôi kinh hoàng khi nghĩ tới có người sẽ nghi ngờ tôi dụ dỗ anh T. Tôi sợ rạn nứt tình cảm giữa tôi và hai chị. Tôi sợ gây căng thẳng trong đại gia đình. Tôi kinh hãi, lo lắng như chính tôi là người gây rắc rối.

Tôi bị tê liệt trong nỗi sợđến nỗi không dám phản ứng mà cũng không thấy giận dữ với thủ phạm đã lợi dụng sự ngây thơ, kém hiểu biết, và đơn chiếc của tôi, một cô gái vừa bơ vơ đặt chân sang Mỹ, không có cha mẹ ở bên.

Cũng may, tôi có đủ khôn ngoan đểmượn cớ phảilo học vàxin nghỉ làm ngay ngày hôm sau. Tôi cũngvội vã thuật lại sự việc với một người bạn mà tôi tin cậy. Tôi muốn có một người làm chứng rằng tôi không muốn và không đồng lõa trong chuyện này.Hành động đó cũng chỉ với mục đích để có người giúp tôi minh oan nếu tôi bị buộc tội!

Ngoài anh T, còn có một người khác là anh K, anh họ thiệt của tôi, cũng xâm phạm tôi vào khoảng thời gian đó.

Anh K từ tiểu bang khác về chơi, ở nhà của chị anh ta. Hôm đó tôi ghé đó để đưa một món đồcho chị mà không hề biết anh K về. Tôi vừa bước vào phòng khách, thì gặp một mình anh K ở đó. Tôi đưa món đồ cho anh cùng vớivài lời nhắn. Trước khi tôi kịp bước ra khỏi nhà, anh nắm chặt cánh tay tôi để giữ tôi lại, tay kia vén mạnh áo ngoài và áo ngực của tôi rồi rúc đầu đớp lia lịa vào ngực tôi.

Tôi điếng hồn, không nói được lời nào. Khoảnh khắc đó có lẽ chỉ dài một, hai phút nhưng tôi sững sờ trước hành động táo bạo, gần như là có toan tính từ trước của chính anh họ mình!

Sau đó, tôi chạy ra khỏi nhà. Lần này tôi kinh ngạc nhiều hơn sợ hãi vì tôi không gặp anh K nhiều, cho nên không ai có thể nói tôi quyến rũ anh ta.

 
*

Sau đó, tôi hành động như hai chuyện xúc phạm đó không hề xảy ra.

Sau đám cưới của chị H, khi anh T chính thức trở thành anh họ, tôi đối xử bình thường với anh. Và tôi cũng đối xử bình thường với anh K như chuyện anh đã làm với tôi chỉ là cơn ác mộng. Tôi quyết định quên những chuyện tồi tệ đó vì tôi tin như vậy sẽ tốt đẹp cho cả đại gia đình.

Tôi thành công với quyết định này tới mức tôi đối xử với hai anh giống hệt như những người anh họ khác. Tôi có thể nhìn thẳng họ và nói chuyện với họmà không cần cố gắng, dù tôi không bao giờ quên chuyện họ đã làm.Có lẽ bây giờ họ tưởng tôi đã quên hẳn chuyện cũ vì tôi vẫnhoàn toàn bình thường, vui vẻkhi gặp mặt họ.


Chỉ trong gia đình ruột thịt, tôi mới tỏ ra cho chị em ruột của tôi biết là tôi không thích, không kính trọng, và không tin tưởng anh T và anh K. Nhưng tôi vẫn không nói cho các chị, em nghe lý do. Chỉ một người duy nhất nghe tôi kể lại chuyện tôi bị xâm phạm tình dục và biết rõ thủ phạm, đó là ông xã của tôi.

Khi một vụ xâm phạm tình dục bị đem ra ánh sáng, có thể có người la lên rằng “Không thể tin được! Một người như ổng không bao giờ làm điều đó…”

Theo kinh nghiệm của tôi, những kẻ xâm hại có mặt từ tầng lớp thấp nhất tới địa vị cao quý nhất trong xã hội. Họ có thể là người bình thường hoặc hơn mức bình thường rất nhiều. Họ có thể có nhiều kiến thức, bằng cấp. Họ có thể là một người chồng, người cha khá tốt như anh T. Họ có thể khoe là về Việt Nam làm từ thiện như anh K. Họ có thể là một người thành đạt, một vị lãnh đạo như là thầy giáo, tu sĩ, chính trị gia. Càng có quyền có chức, càng có vẻ đáng kính thì nạn nhân của họ càng sợ hãi và im lặng.

Tôi đã là nạn nhân nên tôi thông cảm với những hành động “khó hiểu” hoặc bị cho là “vô lý” của các nạn nhân mà hầu hết là phái nữ. Tại sao họ không nói cho ai nghe? Tại sao họ im lặng suốt mấy chục năm? Tại sao có nhiều người vẫn đối xử bình thường, vui vẻ với thủ phạm?

Lý do lớn nhất là áp lực của xã hội lên người phụ nữ khi họ khai báo.Thời gian người ta suy xét để tin hay không tin lời buộc tội sẽ khó khăn gấp mười, gấp trăm lần đối với phái nữ. Cho tới nay, trong hầu hết các xã hội, đàn ông lăng nhăng là chuyện nhỏ, có khi còn là thành tích. Đàn bà dính dáng vào chuyện tình dục, dù là nạn nhân, cũng dễ bị gắn nhãn “lẳng lơ”, “dâm đãng”… Tệ hại hơn là có người đem hết những oán giận đáng lẽ giành cho người thủ phạmđổ lên đầu nạn nhân, dùng đủ loại lý do để nói rằng nạn nhâncó trách nhiệm, trực tiếp hay gián tiếp, ít hay nhiều, khi bị xâm phạm.

Ngay tại một nơi tân tiến, văn minh như nước Mỹ,mà vẫn còn rất nhiều người nói rằng “Boys will be boys (con trai là như vậy).” Nghĩa là, đối với họ, những thanh niên trẻ phạm lỗi cần được hiểu và tha thứ vì bản chất giống đực là như vậy. Ngay cả khi người phạm lỗi không còn là boys mà đã thành old men (tiếng Việt gọi là những ông già… dịch).

Lý do lớn thứ hai là hầu hết phái nữ đều có từ tâm và hầu hết người xâm phạm là người quen. Trừ trường hợp bị hãm hiếp, các vụ xâm phạm đều không để lại dấu vết hay đau đớn trên thân thể nạn nhân. Do đó, nạn nhân nghĩ rằng họ không bị thiệt hại gì cả. Họ kết luận rằng những gì xảy ra là chuyện nhỏ, không đáng gây ảnh hưởng xấu tới gia đình nạn nhân va øtrong sở làm, trong họ hàng, trong vòng bạn bè, v.v…

Lý do thứ ba, đặc biệt trong trường hợp của tôi là sự dại dột, thiếu kiến thức của một người con gái trẻ mới vào đời. Những người này là những con mồi ngon nhất của những kẻ mà thú tính nhiều hơn đức tính.

Chính vì ba lý do trên mà tôi đã bỏ tất cả vào một góc kín trong óc, coi như chuyện bị xâm phạm đã không xảy ra.

Gần đây, trong một buổi học về cách sống, trong một hoàn cảnh đầy nâng đỡ và tuyệt đối an toàn, khi người giảng kêu gọi những người từng bị xâm phạm tình dục bước ra phía trước, tôi vẫn đứng im. Sau hơn ba mươi năm, ký ức bị dù nhốt trong góc khuất vẫn là điều đáng mắc cở cho tới nỗi tôi không dám ra mặt dù trong hoàn cảnh an toàn nhất.

 
*

Vì thế, tôi cảm phục sự can đảm của bà Christine.

Mở đầu bài điều trần trước Ủy Ban Tư Pháp của Thượng Viện Hoa Kỳ, bà Christine nói:

“Tôi đến đây không phải vì tôi muốn. Tôi cực kỳ khiếp sợ. Tôi đến đây vì tôi tin rằng,với nghĩa vụ công dân, tôi cần cho quý vị biết chuyện gì đã xảy ra trong thời Trung Học của Brett Kavanaugh và tôi.”

Tôi tin rằng bà Christine đã im lặng suốt 36 năm vì lý do tương tự như tôi: sợ bị mổ xẻ, lên án, và không muốn gây tổn hại cho kẻ đã xâm phạm mình khi không cần thiết.

Tuy nhiên, bà tathấy cần phải cung cấp tin tức để Thượng Viện có quyết định đúng khi chọn người vào vị tríquan tòa của Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ, một công việcrất quan trọng cho cả nước Mỹ,nhất là người quan tòa sẽ được bảo đảm chức vụ đó suốt đời.

Tôi hiểu rõsựkhiếp sợkhi nói ra chuyện này. Khi phải đối diện với đại gia đình tôi đã không dám nói.Hơn ba mươi năm sau, trong một cuộc họp đầy nâng đỡ, cảm thông, tôi vẫn không dám nói. Trong khi đó, bà Chirstine phải đối diện với cả nước Mỹ. Một nước Mỹ có những người nói rằng chuyện nam sinh uống say rồi làm ẩu với nữ sinh là chuyện thường tình. Một nước Mỹ mà Đảng của Brett Kavanaugh đang rất mạnh. Một nước Mỹ với một ông Tổng Thống, khi vừa mới nghe câu chuyện, đã tuyên bố rằng tất cả chỉ là một trò bịa đặtbẩn thỉu của Đảng Dân Chủ.

Tôi thương cảm cho bà Christine và gia đình bà.

Bà ta là Giáo Sư Đại Học. Chồng bà ta là một kỹ sư tốt nghiệp từ Đại Học Stanford. Nhà bà ta ở Palo Alto, vùng sang và đắt nhất trong Thung Lũng Điện Tử. Nghĩa là đời sống của bà Chirstine khá êm đềm, đầy đủ.

Bà Christine biết rõ là cả gia đình của bà, kể cả hai đứa con trai mười mấy tuổi, lứa tuổi nhạy cảm nhất, sẽ phải nhận vô vàn gạch đá, ngay cả lời dọa giết.Bà đã hy sinh sự bình an trong đời sống và trong tâm hồn, sự an toàn của gia đình riêng, của cả cha, mẹ bà để làm điều cực kỳ khó khăn chỉ vì bà ta hết lòng tin rằng đó là nghĩa vụ đối với nước Mỹ.

Tôi tin rằng những người sáng suốt đều có thể nhìn thấy sự thật trong câu chuyện này. Vì có tới bốn nhân chứng thân tín với bà Christine xác nhận rằng là từ năm 2013 bà đã chia sẻ tên của kẻ xâm phạm bà. Tên đó đã được bà viết xuống rõ ràng: Brett Kavanaugh.

 
*

Rất nhiều người ở Palo Alto đã ủng hộ bà Christine vì họ biết rõ bà ta và tính cách của bà. Ngay bữa đầu bà Christine ra mặt, một đám đông đã khoác tay nhau đứng trước nhà bà, giơ cao bảng đề “I believe Christine (Tôi tin Christine)” và “Protect Christine! (Bảo vệ Christine)”.

Từ trong đám người đó, bà Liz Kniss, thị trưởng thành phố Palo Alto, đã chia sẻ một chuyện mà bà đã dấu kín hơn năm mươi năm, ngay cả với chồng. Đó là bà từng bị xâm phạm tình dục hai lần, lần thứ nhất là năm 1960.

Bà Kniss nói “Tôi nghĩ chuyện của tôi có thể giúp bà Christine, dù tôi không quen biết bà ta. Tôi hy vọng rằng khi có người nói ra chuyện của họ, người ta sẽ dễ tin câu chuyện của Christine hơn, và sẽ có người khác nữa… Nếu bạn bắt đầu một con sóng nhỏ, có thể cuối cùng bạn có một ngọn sóng thần.”

Lời nói của bà làm tôi nghĩ đến những em bé, cả trai lẫn gái, khốn khổ trong những gia đình nghèo ở Việt Nam, những em bé không có tiếng nói, những em bé không được ai binh vực, nâng đỡ. Chuyện các em bị xâm phạm xảy ra hàng ngày, nhiều khi bởi chính hàng xóm hay người ruột thịt trong nhà. Những điều tàn nhẫn mà người ta làm trên thân thể của các em trong một xã hội gần như không có sự bảo vệ, giúp đỡ người nghèo làm tôi nổi gai ốc cùng mình.

Người Việt Nam, nói chung, chưa quan tâm đủ tới nạn nhân của các tội liên quan tới tình dục, ngay cả tại hải ngoại. Tôi nhớ đến trong vài ngày qua, có bài viết bằng tiếng Việt không biết vô tình hay cố ý đã kể những câu chuyện không đúng sự thật, làm giảm sự quan trọng và hợp lý của việc chống xách nhiễu tình dục. Một trong những câu chuyện đó là một người đàn ông bị cảnh sát còng tay lôi đi chỉ vì ông ta vuốt tóc một bé gái trong công viên! Điều này không những sai sự thật mà còn tỏ ra coi thường khả năng suy xét của người đọc.

Tôi quyết định kể câu chuyện của tôi bởi vì hầu như chưa có nạn nhân người Việt nào làm điều này.

Tôi mong rằng những lời của tôi, một nạn nhân đã từng im lặng, đã có những hành động “khó hiểu” như là quên một vài chi tiết quan trọng, hoặc vẫn vui vẻ, bình thường với thủ phạm, sẽ giúp cho người ta hiểu phần nào sự phức tạp trong tâm tưcủa nạn nhân. Họ có thể bỏ qua, họ có thể quên một vài chi tiết nhưng họ không bao giờ quên rằng họ đã bị xúc phạm và ai là người làm điều đó.

Khi xã hội giúp cho nạn nhân dám lên tiếng, rất nhiều kẻ muốn xâm phạm sẽ không dám làm.

Trong câu chuyện này, tôi không dùng tên thật vì những người xâm hại tôi không được đề cử vô những chức vụcó thể ảnh hưởng đến sự an toàn của con nít hoặc tương lai của đất nước.Nói kiểu khác, tôi có dấu tên của họ thì cũng không gâythiệt hại to lớn. Giống như hầu hết mọi nạn nhân khác, tôi không muốn gây khó khăncho người khác khi không cần thiết,dù người đó là thủ phạm.

Tôi chỉ mong bài viết này là một “con sóng nhỏ” trong cộng đồng người Việt ở trong và ngoài Việt Nam, để giúp mọi người nhận ra rằng rờ mó, bốc hốt người khác là xâm phạm tình dục, là có tội. Rằng uống say rồi làm càn cũng là có tội. Rằng nạn nhân cần được nâng đỡ, an ủi thay vì bị nghi ngờ, lên án.

 
*

Để kết thúc, tôi lập lại: tôi tin Christine.

Tôi nghĩ rằng ông Kavanaugh không phải là người quá tệ. Nhưng ông ta đã có lỗi lầm, ít nhất là trong thời trẻ. Lỗi lầm đó không nặng nề lắm nhưng nó nói lênmột phần tính cách của ông ta.

Ông ta có đủ CẢ TÀI LẪN ĐỨC để làm quan tòa suốt đời trong Tòa Án Tối Cao của Hoa Kỳ hay không?

Các vị dân cử trong Thượng Viện Hoa Kỳ sẽ trả lời bằng phiếu của họ. Họ cần biết mọi tin tức để có quyết định đúng. Đó chính là thứ mà bà Christine đã hy sinh rất nhiều để cung cấp cho các Thượng Nghị Sĩ và cơ quan điều tra FBI.

Tôi cũng tin rằng người ta cần đặt lương tâm lên trên quyền lợi của đảng phái. Tuy nhiên, trên thực tế, tôi không dám chắc điều đó sẽ xảy ra.

Dù sao, bài viết này không phải để bàn chuyện chính trị. Bài viết này là đóng góp nhỏ bé của tôi cho lương tâm chung của xã hội để hiểu thêm về những người bị xâm phạm tình dục.

Bởi vì, tôi đồng ý với lời của bà thị trưởng Liz Kniss khi nói về bà Christine “Nếu bà (Christine) làm được điều đó, tôi cũng làm được.”

Mi Thu

Ý kiến bạn đọc
05/10/201822:04:22
Khách
Đây là bức thư từ bạn trai cũ của bà Ford được Fox News công bố mấy ngày qua. Ông này là bồ cũ của bà Ford trong 6 năm, và ông ta viết thư xác nhận như sau:

(1) không bao giờ nghe kể về chuyện bà bị tấn công tình dục;
(2) chính mắt nhìn thấy bà Ford giúp người bạn thân chuẩn bị cho cuộc trắc nghiệm bằng máy dò nói dối (như vậy là bà Ford nói dối sau khi tuyên thệ là chưa hề giúp ai về vụ này);
(3) thấy bà Ford đi máy bay thường xuyên mà không thể hiện sự sợ hãi về chuyện di chuyển bằng máy bay (như vậy là bà Ford nói dối sau khi tuyên thệ về sự sợ hãi này);
(4) chấm dứt quan hệ sau khi ông ta phát giác bà Ford ngoại tình khi bà qua Hawaii sống 1 mình 1 thời gian ngắn;
(5) 1 năm sau khi chấm dứt liên hệ, ông ta phát giác bà Ford vẫn dùng thẻ tín dụng của ông để mua sắm. Khi đối chất về chuyện này, bà Ford đã phủ nhận, và chỉ chịu nhận sau khi ông ta đe đọa đưa vụ việc này cho cơ quan phòng chống gian lận;
(6) không muốn dính líu tới cuộc điều trần/điều tra này, nhưng muốn nói sự thật về những gì ông ta biết.
KTAH Phỏng dịch từ Fox News

Nguồn:
https://www.foxnews.com/politics/christine-blasey-ford-ex-boyfriend-says-she-helped-friend-prep-for-potential-polygraph-grassley-sounds-alarm
05/10/201817:48:12
Khách
Tôi không theo Đảng CH hay DC.
Tôi không thấy Brett Kavanaugh xứng đáng làm quan tòa trong Tòa Án Tối Cao . Ngoài tính uống say rồi hung hăng, nhất là với phụ nữ, ông ta còn nóng nảy, và có tinh thần bè phái quá rõ rệt trong khi cái quan trọng nhất của quan tòa là sự cảm thông và công bằng.
Ngoài ra, theo cái nhìn của tôi và nhiều chuyên gia phân tích, ông ta rất giả dối.
Tôi cảm phục ông Jeff Flake đã dám đi ngược lại lệnh của Đảng CH, đòi phải có FBI điều tra. Tuy sự điều tra quá ngắn ngủi và hạn chế (ít hơn 1 tuần), nhưng điểm chính là ông Flake đã làm theo lương tâm của ông. Có lẽ vì ông Flake sẵn sàng không tái ứng cử chức Senator. Như thế, bạn thấy rõ áp lực của Đảng là ghê gớm như thế nào. Muốn giữ ghế là phải nghe lời.
Đảng CH đang dùng mọi cách đẩy Kavanaugh vào cho được, họ sợ sau cuộc bầu cử tháng 11, Đảng DC chiếm nhiều ghế, và những người được đề cử khác bắt buộc phải ôn hòa hơn.
Nếu Kavanaugh thắng, đó là chiến thắng của "the white men club" nhóm đàn ông da trắng cực kỳ quyền lực đã và đang nắm nước Mỹ. Trong nhóm đó có những người như Harvey Weinstein, "con yêu râu xanh của Hollywood" mà phải có mấy chục người đàn bà làm chứng mới lôi được bộ mặt thật của hắn ra.
Không bầu cho Kavanaugh thì có thể thiệt hại nhỏ cho Đảng CH.
Bầu cho Kavanaugh thì thiệt hại rất lớn và rất lâu cho cả nước Mỹ.
Xin God Bless America và phù hộ cho các vị dân biểu dùng lương tâm của họ như ông Jeff Flake.
05/10/201816:53:02
Khách
Xin cam on Viet Bao da co muc "Gửi ý kiến của bạn" nay de cho TAT CA doc gia chung ta co co hoi duoc TU DO phat bieu y kien minh, dong y va khong dong y deu DUOC DANG TAI CONG BANG. Day dung la TU DO bao chi. Khong ai co the choi cai duoc la Viet Bao dung la mot dien dan dung dan, rong rai, cong bang,
05/10/201816:45:25
Khách
Ai đúng? Ai gian dối?

Nạn nhân là bà tiến sĩ giáo sư Christine Ford đã tình nguyện lấy polygraph test -trắc nghiệm đo lường sự thật - và đã nạp kết quả " hoàn toàn không dối trá " cho Ủy Ban Tư Pháp Thượng Viện trước khi xuất hiện trước Thượng Viện tố cáo ông tòa Brett Kavanaugh.

Trong khi đó, Thượng Viện lại không buộc ông Kavanaugh phải lấy polygraph test, mà ông này cũng không tình nguyện lấy polygraph test. Ông lại còn phát biểu rằng polygraph test không đáng tin cậy. Ấy thế mà trong năm 2016, ông tòa Kavanaugh lại đã ra phán quyết rằng polygraph test là một phương tiện đáng tin cậy để trắc nghiệm xem lời khai của nhân chứng có đúng hay không, và cũng để tìm hiểu xem những người xin làm việc cho liên bang có khai gian trong đơn xin việc làm hay không.

Khi xuất hiện trước Ủy Ban Tư Pháp Thượng Viện, ông Kavanaugh hùng hổ khoa tay múa chân, to tiếng biện hộ cho sự vô tội của mình đến nỗi sau đó báo Huff Post đăng tin rằng hơn 500 giáo sư luật từ gần 100 trường luật đã cùng ký tên trong một lá thư gửi tới Thượng Viện nói rằng tính khí mà ông biểu lộ cho thấy ông không đủ phẩm chất để ngồi vào Tối Cao Pháp Viện. Cả ông cựu chánh án Tồi Cao Pháp Viện John Paul Stevens cũng đã rút lại lời ủng hộ ông Kavanaugh.
05/10/201804:27:04
Khách
Ai nói thật ai nói dối? Cả hai người đều thề under Oath một người nói có một người nói không. Người bình thường như tôi nửa thực nửa ngờ.

Political motivation? Rất có thể, nhưng không có nghĩa là Dr. Ford nói dối. Judge Kavanaugh có thể hoàn toàn vô tội, bị vu oan, như thế ông không cần phải giận dữ đến thế. Vàng thật không sợ lửa mà.Và như thế Dr. Ford sẽ bị charged "lie under oath". Để coi!
Sự bổ nhiệm của ông sẽ được thông qua, lý do giản dị là đảng CH đang giữ đa số. Đạo đức, sự thật tùy mọi người phán xét. Mỗi chúng ta đều có sự tự do và quyền phán xét theo quan điểm riêng của mình.

Chính trị từ lâu được coi là bẩn nhưng gần đây thì quá bẩn, dối trá, chưởi bới đều đều, trong, ngoài không kể (không biết chính trị ở các nước văn mình khác có như vậy không nhỉ?).
Tự nghĩ nếu những người bình thường như chúng ta thỉnh thoảng có quên đi sự lễ độ mà chưởi con mẹ này, thằng cha kia thì nghe chỉ không đẹp cho chính mình thôi, Những người ở vài trò lãnh đạo ở bất cứ phía nào hay người của công chúng thì không nên làm vậy. Chưởi rủa hồ đồ làm mất đi cả sự kính trọng và tự trọng, làm mất uy tín, giá trị của chính mình thôi.
Chuyện Judge Kavanaugh rồi sẽ qua...
 
Có một điều không liên hệ đến đến chuyện này nhưng tôi cứ bận tâm mãi là sao vài năm lại đây tụi far right nổi dậy hung hăng, dữ tợn quá (cảnh tụi nó đốt đuốc biểu tình đòi độc tôn làm chủ xứ sở nầy vô cùng dữ dằng thành một nỗi ám ảnh).
Vừa tức vừa lo, mình không phải là người da trắng, thế hệ mình sẽ qua đi không lâu nữa nhưng con cháu mình hy vọng chúng sẽ không phải đối đầu với sự kỳ thị nầy mà sẽ có một xã hội hoà hợp, tử tế hơn.
05/10/201802:50:51
Khách
Đọc các phản hồi, tôi dựng tóc gáy. Tội nghiệp cho nạn nhân bị xâm phạm tình dục. Dư luận sẵn sàng ném đá và kết án họ. Một vài commentators còn gọi bà Ford "con mẹ." Vị này chắc là đệ tử của Trump, người đã nhiều lần hét "Con mẹ Hillary lưu manh." (crooked Hillary).
Phải công nhận Trump tuyên truyền giỏi, y như Việt Cộng. Chinh Trump từng vỗ ngực khoe: "tôi có thể bắn chết người ở Fifth ave. nhưng người Mỹ vẫn bầu cho tôi." Trump nói dối như cuội. Lúc thì bảo sẽ bắt Mexico trả tiền xây tường. Đến lúc chính phủ Mễ không chịu trả thì dọa sẽ đóng cửa chính phủ . . . Mỹ . Khi vận động tranh cử, hứa cho mọi người bảo hiểm y tế vì Obama care dở lắm. Bây giờ đã làm được đâu. Tăng thuế trên thép Trung Quốc, nhưng lại bán những thiết bị có công nghệ cao cho ZTE (cac thiet bi nay đã bị Defense Dept cấm trước đó với lý do sợ Trung Quoc an cap công nghe cao) de tra on cho con gái được hợp đồng 500 triệu của chính phủ TQ. Lúc thì đổ hô Obam ra lệnh FBI nghe lén, rình rập Trump. Vu khống cho Obama 5, 7 lần dù Giám Đốc FBI nói không hề có chuyện đó.
Ông/bà Hoàng viết bài rất khôi hài, làm tôi cười suốt từ sáng đến gio. Xin thành thật cảm ơn bạn Hoàng.
04/10/201823:19:50
Khách
Năm 2016 bà Ford đã tiết lộ với 1 người bạn thân rằng Brett Kavanaugh xâm phạm mình. Người bạn đó đã ra làm chứng với lời thề.
Còn 3 người nữa cũng đã thề và khai là họ nghe bà Ford nói chuyện này từ 2013-2016.
Xin hỏi những người nói bà Ford khai gian giải thích vụ này.
Dám có người nói rằng Đảng DC biết trước Trump sẽ đề cử Kavanaugh!!!
Khi người ta muốn tin, người sẽ bất chấp sự kiện và cả lương tâm.

Không bầu cho Kavanaugh vẫn còn người khác của Đảng CH, nhưng người ta đang tìm cách cho Kavanaugh vào bằng được.

Nếu Kavanaugh thắng thì coi như vận mệnh của nước Mỹ là vậy.
Nếu các lãnh đạo đều là người tốt thì làm gì thế giới đến nỗi như bây giờ.
04/10/201821:46:50
Khách
Đọc các phản hồi, tôi dựng tóc gáy. Tội nghiệp cho nạn nhân bị xâm phạm tình dục. Dư luận sẵn sàng ném đá và kết án họ. Một vài commentators còn gọi bà Ford "con mẹ." Vị này chắc là đệ tử của Trump, người đã nhiều lần hét "Con mẹ Hillary lưu manh." (crooked Hillary).
Phải công nhận Trump tuyên truyền giỏi, y như Việt Cộng. Chinh Trump từng vỗ ngực khoe: "tôi có thể bắn chết người ở Fifth ave. nhưng người Mỹ vẫn bầu cho tôi." Trump nói dối như cuội. Lúc thì bảo sẽ bắt Mexico trả tiền xây tường. Đến lúc chính phủ Mễ không chịu trả thì dọa sẽ đóng cửa chính phủ . . . Mỹ . Khi vận động tranh cử, hứa cho mọi người bảo hiểm y tế vì Obama care dở lắm. Bây giờ đã làm được đâu. Tăng thuế trên thép Trung Quốc, nhưng lại bán những thiết bị có công nghệ cao cho ZTE (cac thiet bi nay đã bị Defense Dept cấm trước đó với lý do sợ Trung Quoc an cap công nghe cao) de tra on cho con gái được hợp đồng 500 triệu của chính phủ TQ. Lúc thì đổ hô Obam ra lệnh FBI nghe lén, rình rập Trump. Vu khống cho Obama 5, 7 lần dù Giám Đốc FBI nói không hề có chuyện đó.
Ông/bà Hoàng viết bài rất khôi hài, làm tôi cười suốt từ sáng đến gio. Xin thành thật cảm ơn bạn Hoàng.
04/10/201821:17:55
Khách
Hoàng : "Chính trị Mỹ là như vậy. Họ đang chơi trò bẩn thỉu"

Ao Trang: “Mi Thu bị xâm phạm mà còn nhớ tại chỗ nào mà tại sao bà Ford bị xâm phạm mà không nhớ nơi nào, ai chở đến đó, ai chở về ...toàn là không nhớ và không rõ khi bị hỏi ?”

Tôi đồng ý với Hoàng và AoTrang. Tôi không tin bà Ford sau khi nghe hai bên điều trần.
Tôi cũng không tin những tin tức của tờ Việt Báo. Thành viên gia đình và các bạn của tôi hơn 100 người đều có chung một nhận xét như thế, nên họ đều bỏ không đọc Việt báo nữa.
Tờ báo này chỉ có mục “Viết về Nước Mỹ” là đáng xem thôi. Nếu không có mục này, chắc Việt Báo sẽ vắng tanh như chùa Bà Đanh .
04/10/201819:57:57
Khách
Anh Hoang` ,
Tat ca? cac' cong viec ngoai` kien thuc' chuyen mon can` co' hanh kiem? tot' ( ly' lich ban? than )
Vi' du :
Canh? sat' : hanh kem? tot , chua bao gio` vi pham phap luat ke? ca? thoi` nien thieu'
Reator : chua tung` bi. tu` ( No felony )
Loan officer , investment broker : No felony and own goverment tax
Neu' khong se~ disqualified
Khi co' ba` Ford len tieng' ve` hanh kiem? cua? ong K tat nhien luat phap can` phai? ddieu` tra cho ra le~ The' thoi
Anh cu' suy dien~ lung tung le^n roi` phan' nhu ' Thanh' ' ay' ! .
Tran trong
Kim Ho
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 2,609,143
Tác giả đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông vượt biển tháng 12 năm 1983, đến Mỹ tháng 1 1985, hiện là một kỹ sư làm việc tại San Jose. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên kể về bà mẹ Việt du lịch Mỹ thăm con, được phổ biến vào dịp Mothers Day 2013, hiện đã có hơn 541,000 lượt người đọc. Sau đây là bài viết thứ năm của ông.
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả trở lại với Viết về nước Mỹ từ 2016. Bài viết mới của Võ Phú năm 2018 là chuyện vui từ lớp dạy tiếng Việt.
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College. Với bài "Niềm Đau Ơi Ngủ Yên" viết về trại tị nạn Palawan-Philippines, Triều Phong đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Sau đây, thêm một bài mới của tác giả.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016. Với “Viên Đá Kỳ Diệu,” một trong bốn bài viết về nước Mỹ của ông, Thảo Lan đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ 19.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Tại Việt Nam. bà là cô giáo dạy bậc tiểu học, sau khi tốt nghiệp trường Quốc gia sư phạm Sàigòn. Dạy ở Việt nam 22 năm. Qua Mỹ diện con bảo lãnh, năm 1992. Đi may hãng Mỹ hơn 10 năm thì hưu trí, ở nhà dạy cháu học chữ Việt, và dạy chữ Việt ở trường Lạc-Việt ở Louiville, KY. Bà đã xuất bản ba quyển sách:
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Với sức viết giản dị mà mạnh mẽ, tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018.
Tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016 và vừa nhận thêm Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt tại UC Irvine từ năm 2000 cho tới nay. Bài viết mới của ông về quan hệ giữa cha mẹ và con cái.
Tác giả tên thật Lý Tuyết Mai, cư dân Pomona, CA. làm việc tại Bộ Xã Hội. Đến Mỹ khi còn tuổi học trò, cô thuộc "thế hệ gạch nối" của người Việt tại Mỹ. Với bài viết về chính sách của Bộ Xã Hội Mỹ đối với trường hợp một cô bé gốc Việt 16 tuổi mang bầu, Bảo Trân đã nhận giải Vinh Danh Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2009. Bài viết mới của cô là một du ký, đăng 2 kỳ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.