Thuở Ấy Bình Yên

06/09/201800:00:00(Xem: 3244)
Thuở Ấy Bình Yên
Tác giả: Thảo Lan

Bài số 5488-20-31295-vb5090618

 
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016. Với “Viên Đá Kỳ Diệu,” một trong bốn bài viết về nước Mỹ của ông, Thảo Lan đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ 19.

 
***
 

Thuở ấy tôi mới đặt chân lên đất Mỹ. Công việc đầu tiên tôi làm là rửa bát cho một nhà hàng steakhouse của Mỹ ở Belmont, một thị trấn nhỏ ở ngoại ô Charlotte tiểu bang North Carolina.

Người bạn Mỹ đầu tiên của tôi là một anh chàng Mỹ đen to như hộ pháp nhưng có nụ cười rất hiền lành dễ thuơng làm cùng trong nhà hàng này. Tôi vẫn còn nhớ mãi nụ cười này khi anh ta làm một ly kem to tổ bố đưa ra mời tôi ăn trong giờ nghỉ trưa. Làm ở đây được hai tuần thì tôi chuyển lên Virginia sống.

Lúc này khu apartment mà ba mẹ tôi đặt cọc vẫn chưa có căn trống nên chúng tôi ở tạm trong căn apartment nhỏ của vợ chồng một người anh ở thành phố Newport News. Căn apartment có hai phòng ngủ. Một phòng dành cho vợ chồng anh và cháu bé khi đó được gần hai tuổi. Căn phòng kia dành cho ba mẹ và chị tôi. Còn giang sơn của tôi buổi tối là cái sleeping bag trải ở phòng family room. Ở đây được cỡ hơn hai tuần thì chúng tôi dọn về căn apartment ba phòng ở khu downtown của thành phố Hampton.

Việc đầu tiên của tôi khi dọn lên Virginia, ngay từ khi còn ở tạm với gia đình người anh, là bốc phone gọi cho các trường đại học ở những khu lân cận xin họ gửi catalog để tìm hiểu đường đi nước bước cho tương lai. Khi ấy tôi đã phân vân giữa hai lựa chọn là học làm thợ máy, machinist, hoặc theo đuổi chương trình đại học. Học thợ máy chỉ cần mất khoảng sáu tháng là cao mà tôi đã từng làm thợ tiện từ khi còn ở Việt Nam nên việc học ra trường kiếm việc làm vững chắc cũng không phải khó.

Dạo đó ba tôi đang làm cho một hãng cơ khí nhỏ mà phần lớn công nhân là người Việt Nam. Ba tôi đã nhờ một anh Việt Nam làm chung ghé chở tôi đến trường community college ở cùng thành phố để lấy đơn xin nhập học. Trước đây ba tôi có kể cho những người làm chung là tôi đã làm thợ tiện nhiều năm ở Việt Nam nên nếu được tôi có thể vào làm chung trong hãng cơ khí đó. Tôi không nhớ rõ ngày hôm đó mình đã làm hay nói những gì khi theo anh ta đến trường chỉ nhớ rằng chiều tối hôm đó khi đi làm về ba tôi có kể là anh ta quay trở vào hãng nói với ba tôi là tôi không muốn làm thợ mà muốn học engineering. Quả thật thời gian đó đi học mà tôi cũng không dám chắc là mình có thể ra trường và kiếm được việc vì đã được biết đến bao nhiêu trường hợp của nhiều người đi trước học lấy được mảnh bằng nhưng rồi cuối cùng lại rớt job interview nên rồi lại phải giấu mảnh bằng đi để quay về làm thợ chân tay ăn lương giờ.

Việc thứ nhì tôi làm khi đã an cư ở Virginia tất nhiên là phải kiếm việc làm. Mới chân ướt chân ráo đến Mỹ chừng hơn một tháng làm gì đã có xe và biết lái xe, muốn tìm việc thì chỉ có nước cuốc bộ thôi. Tất nhiên đã không có xe thì chắc ăn nhất là kiếm việc trong phạm vi có thể đi bộ được. Cứ thế sáng dậy nấu một gói mì ăn cho chắc bụng rồi đi lang thang khắp phố ghé vào bất cứ nơi nào để xin việc.

Cứ thế đến ngày thứ ba thứ tư thì bắt đầu nản. May quá có một chị Việt Nam quen với anh tôi ghé chơi và kể có biết một hãng làm thịt cua có rất nhiều người Việt Nam làm không xa khu apartment của chúng tôi lắm. Chị đã chở tôi đến đó xin việc. Thế là công việc kiếm tiền thứ hai của tôi ở Mỹ là bẻ càng cua xếp vô dây chuyền để đưa vô máy lột mai, cắt chân để những người công nhân nhặt sạch gạch trước khi đưa vô lò hấp rồi xếp vô máy rung để tách thịt cua. Đây là một hãng nhỏ nằm ngay bờ sông nơi các ghe đánh bắt cua bỏ lồng từ đêm đến sáng sớm thu lên và đưa đến đây bán. Từ apartment của tôi đi bộ đến đó chỉ mất chừng hơn 10 phút nhưng khi ấy tôi dùng chiếc xe đạp để đi làm hàng ngày.

Tôi tiếp tục làm ở đó cho đến khi nhập học. Khóa học đầu tiên lấy những lớp thật sớm để còn kịp quay về tiếp tục bẻ càng cua. Chủ cho phép tôi được đến làm bất cứ lúc nào cho đến hết cua thì ở lại dọn dẹp kiếm thêm giờ. Cứ thế thời gian trôi qua vùn vụt chả mấy chốc đến gần cuối semester đầu tiên ở Mỹ. Trời bắt đầu trở lạnh đồng nghĩa với cua bắt đầu ít đi. Cua không đủ để chạy máy chỉ còn dành cho những người công nhân lóc thịt cua bằng tay bỏ vô hộp, loại cua cao cấp hơn loại thịt cua tách bằng máy. Thế là tôi lại bắt đầu công việc tìm kiếm việc làm sau giờ học. Lần này thì tôi đã có kinh nghiệm đi xe bus nên tôi bắt đầu có thể đi xa hơn.

Sau giờ học ghé về nhà ăn qua loa rồi lại cuốc bộ ra trạm đón xe bus đi đến những khu thuơng mại lớn rồi xuống xe để lang thang ghé vào bất cứ tiệm nào để hỏi xin việc. Cũng như lần cuốc bộ kiếm việc trước đây, tôi không thể kiếm được việc theo kiểu này. Tình cờ một hôm người chủ tịch cộng đồng người Việt ở địa phương ghé thăm gia đình tôi để làm quen, biết được chuyện tôi đang đi học và muốn kiếm việc, ông ta đã chở tôi đến một nhà hàng fast food bán thức ăn Tàu do một người Việt Nam làm chủ. Không hiểu có phải do nể vị chủ tịch cộng đồng hay không mà người chủ nhà hàng nói rất quý những thanh niên có chí cầu tiến như tôi nên ông ta chấp nhận cho tôi vào làm sau giờ học cho đến khi nhà hàng đóng cửa với mức lương tuần, nếu tính theo giờ thì rất cao so với mức lương tối thiểu khi ấy.


Làm ở đây chưa được một tháng thì tôi phải tự ý xin nghỉ vì chịu không nổi cách đối xử của người chủ. Lúc đó tôi đã đặt ra nhiều giả thuyết về cách xử sự của người chủ với tôi kể cả việc có thể ông ta nghi ngờ mình có ý đồ gì với cô con gái rượu của ông. Nói có trời đất làm chứng khi ấy tôi không hề có ý nghĩ tán tỉnh gì cô ta cả.

Đầu đuôi chỉ vì hàng ngày đều có những lúc vãn khách mà khi ấy ông ta thuờng hay gọi tất cả nhân viên kéo ra sau nhà hàng ngồi tán dóc nghỉ giải lao để mình cô con gái ở lại đằng trước trông nhà hàng. Thời gian đầu tôi cũng theo mọi người ra ngoài nhưng sau thấy mất công quá, không mặc áo khoác thì ông chủ la (vì sợ mình bịnh), còn mặc áo khoác thì lại phải rửa tay cho sạch sẽ trước khi đụng vô cái áo khoác mà ra ngoài có chừng 10 phút là cùng chứ có lâu la gì rồi lại kéo nhau trở vô trong. Đã thế ra ngoài thì phải tha hồ hít khói thuốc của mấy anh đầu bếp nhả ra. Được vài lần như vậy thì tôi từ chối không đi ra theo nữa mà vẫn ở lại bên trong nhà hàng dọn dẹp nốt chỗ chén bát nồi niêu bên trong. Ông ta có vẻ không vui.

Nhưng sau này suy nghĩ kỹ hơn thì tôi đoán lý do ông ta đối xử đặc biệt với tôi để muốn tôi chịu không nổi phải nghỉ chỉ vì đã lỡ miệng nói trước mặt ông chủ tịch cộng đồng mức lương tuần cho tôi cao quá mà không lường trước được thời gian tôi làm sau giờ học không nhiều như ông ta nghĩ. Có thể ban đầu ông ta chỉ nghĩ tôi học buổi sáng đến trưa thì vào làm được. Thực tế thì tôi học có những lớp 2 giờ chiều mới về. Đi xe bus thì nửa tiếng mới có một chuyến mà giờ thì đâu có trùng với giờ học của mình nên nhiều khi 3 giờ mới có xe đưa mình về. Xe chạy lòng vòng từ trường đến trạm xe gần nhà mất cũng gần 1 tiếng. Về nhà ăn qua loa rồi lại đón xe bus đến nhà hàng. Từ nhà đến đó phải đổi xe bus ở một trạm khác nên có khi hơn 5 giờ chiều tôi mới có mặt ở nhà hàng để làm việc.

Thật sự tôi cũng không tiếc khi phải nghỉ làm ở đây vì nếu kéo dài sợ mình cũng không kham nổi. Ngày nào cũng dậy từ tờ mờ 5 giờ, 5 rưỡi để đón xe bus đến lớp học đầu. Tối hơn 11 giờ khuya mới về đến nhà. Sau khi tắm rửa là lôi bài vở ra học. Mặc dù đã có tranh thủ làm trước bài tập khi ngồi trên xe bus lúc đi học về nhưng hầu như ít có hôm nào tôi ngủ được trước 1, 2 giờ sáng. Tôi vẫn nhớ mãi lời mẹ tôi nói khi tôi kể về thái độ của ông chủ khi quyết định nghỉ việc, “trời chẳng bao giờ bắt nhà mình chết đói đâu mà lo”.

Khóa học sau tôi đã bắt đầu có chiếc xe cũ do anh tôi cho để lái đi học. Tôi cũng bắt đầu xin được việc làm work study trong phòng lab của trường sau giờ học nên không cần phải về sớm để đi bẻ càng cua nữa. Công việc bẻ càng cua tôi vẫn làm vào mùa hè nhưng sau này hãng đã đóng cửa phòng máy thịt cua mà chỉ còn giữ phòng máy xay thịt càng cua. Lúc này công việc của tôi là đổ các thùng càng cua vô máy. Một ngày như thế tôi nâng đổ trung bình cỡ trên 80 thùng càng. Nhờ thế thời gian đó mặc dù không cần tập tạ nhưng bắp thịt vẫn ê ẩm sau mỗi buổi làm.

Có một mùa hè ba xin cho tôi làm thêm buổi tối ở hãng may ba tôi làm. Công việc là đứng ủi quần áo trẻ em để cho phẳng phiu trước khi gửi hàng đi khắp nơi. Thế là mỗi ngày sau khi đổ hàng chục thùng cua xong là tôi đạp xe thật nhanh về nhà để tắm rửa sạch sẽ cho trôi hết mùi cua rồi ăn mặc chỉnh tề lái xe hơi đi làm ca tối. Ca tối đặc biệt đó ngoài bà supervisor Mỹ trắng chỉ có 5 người đều là Việt Nam mà tôi là thằng đực rựa duy nhất. Làm được khoảng 2, 3 tuần thì ba tôi lại xin cho tôi làm full time ban ngày. Từ đó tôi bỏ công việc đổ cua, bỏ công việc đứng ủi quần áo buổi tối để làm việc chuyển quần áo từ kho lên xe tải ban ngày. Làm được đúng ba hay bốn ngày gì đó tôi bỏ cuộc. Không phải vì công việc nặng nhọc, vì dù sao cũng đâu nặng bằng đổ thùng cua, nhưng vì mũi tôi dị ứng với bụi vải chịu không nổi nên đành phải rút lui. Thế là đang từ có hai jobs tự nhiên trở nên trắng tay. May quá lúc đó tôi kiếm được một job rửa bát ở nhà hàng Tàu ngày weekend nên còn góp nhặt được một ít bạc cắc.

Công việc rửa bát này cũng là công việc tôi làm cho đến khi ra trường và kiếm được công việc làm yên ổn cho đến tận ngày hôm nay. Giờ nghĩ lại quãng thời gian đó mới thấy cuộc sống hiện tại của mình quá an nhàn. Nhưng không hiểu sao mỗi khi nghĩ về nó tôi vẫn thấy đó là quãng thời gian thật bình yên êm đềm bởi sau những giờ phút làm việc vất vả kiếm cơm bên ngoài thì khi quay về căn apartment, chúng tôi lại được quây quần bên ba mẹ, anh chị em của mình.

Thời đó ba mẹ tôi còn khỏe mạnh và tất cả các anh chị em chúng tôi đều còn trẻ trung đầy sức sống. Ai có thể chế ra chiếc máy thời gian để cho tôi quay về cái thuở yên bình ấy?

 Thảo Lan

Ý kiến bạn đọc
25/10/201819:08:28
Khách
Doc xong bai viet, toi vo cung nguong mộ chi' lập thân cua tac gia. Phai co y chi cuong quyet nhu vay, moi co su thanh cong ngay hom nay. Phai khong?

Than chuc tac gia suc khoe va tiep tuc thanh cong trong cuoc song!
06/09/201818:38:45
Khách
Không ít người , trong những năm đầu khi mới định cư ở Mỹ , gặp khó khăn trong vần đề tìm việc làm là vì Anh ngữ kém, khiến các chủ nhân e dè tuyển dụng.
06/09/201814:54:53
Khách
Lê Như Đức nói đúng. Cuộc sống như dòng chảy không thể quay ngược được và nhất là nếu bây giờ bắt mình phải quay về đứng dưới bếp ướt át nóng nực hơn 8 tiếng để rửa chén thì chắc khổ sở lắm. Tuy nhiên giống như Linhcu nhận xét, có nhiều khi mình muốn sẵn sàng đánh đổi nhiều thứ để có thể tìm lại được một ít giây phút êm đềm của ngày xưa. Thành thật cám ơn độc giả đã bỏ chút thì giờ để đọc bài viết của TL.
06/09/201813:50:36
Khách
Tac gia quy cai thoi xua duoc quay quan ben mai am gia dinh du phai di lam part time cho nha hang hay xuong. Ngay xua thay Tu Lo lam quan, nhung ong van nho den thuo han vi luc than mau con song va uoc mong tro lai thoi xua doi gao di ban de nuoi me.
06/09/201812:29:08
Khách
Khi mới qua Mỹ tôi cũng làm đủ nghề khuân vác. Nếu quay ngược thời gian để đi rửa chén bát trong nhà hàng chắc chắn không những tôi mà mọi người đều...em chả dám đâu. Sinh lão bệnh tử là cái không ai tránh được. Muốn thoát khỏi vòng luân hồi thì phải đi tu thành Phật.
Tu là cõi phúc
Tình là dây oan.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,429,900
01/01/2019(Xem: 6115)
Mừng năm mới 2019, mời gặp lại một tác giả thân quen. Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo. Cô đến Mỹ tháng 4 năm 2000, hiện là cư dân Waxahachie, Texas, trong một thành phố ít người Việt cư trú. Sau đây là bài viết mới của tác giả.
31/12/2018(Xem: 5648)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Loạt bài gần đây của ông là chuyện khởi nghiệp trên đất Mỹ. Bài mới, bắt đầu phần “dựng nghiệp”.
29/12/2018(Xem: 6039)
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Năm Mậu Tuất sắp hết, mời đọc bài viết với nhiều nụ cười, tiễn chân chó cưng.
28/12/2018(Xem: 5733)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả lại tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
26/12/2018(Xem: 5817)
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
24/12/2018(Xem: 4558)
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là tự truyện về mùa Giáng Sinh 1975.
23/12/2018(Xem: 3450)
Tác giả tên thật Tô Văn Cấp, sinh năm 1941, khoá 19 Võ Bị, 50 năm lính với Chiến Thương Bội Tinh. Mậu Thân 1968, ông là một Đại Đội Trưởng Thuỷ Quân Lục Chiến tại trận địa Phú Lâm, Chợ Lớn. Tháng Tư 1975, ở với đồng đội ven đô cho tới giờ phút cuối, sau đó là 10 năm tù công sản. Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO1, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu, với nhiều bài viết giá trị, ông đã nhận giải á khôi năm 2014.
22/12/2018(Xem: 4228)
Tác giả từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010. Mới nhất, là cuốn "Within & Beyond" do tác giả viết bằng Anh ngữ và tự xuất bản. Sau đây, bài viết mới.
21/12/2018(Xem: 4128)
Tác giả là một cây bút nữ, cư dân San Jose, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sang năm thứ 18 của giải thưởng, Lê Nguyễn Hằng nhận thêm giải Vinh Danh Tác Giả, với bài viết về “Ba Thế Hệ Tuổi Dậu” và bài “Từ Độ Mang Ơn”. Bài mới, tác giả viết cho mùa Giáng Sinh.
20/12/2018(Xem: 3450)
Tác giả lần đầu dự VVNM từ tháng 11 và đây là bài viết thứ hai của bà. Sinh năm 1955, qua Mỹ năm 1985, tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý, người của sông Hương núi Ngự. Hiên nay còn làm việc và đang cư ngụ tại thành phố Hayward thuộc miền Bắc Cali. Xin lưu ý: Bút hiệu Minh Thúy có thể lầm với tác giả đã dự VVNM từ 2005: Minh Thùy (dấu huyền). Mong tác giả tiếp tục viết.
Tin công nghệ
Ngày 20/05/2019 không chỉ là ngày đo lường quốc tế đo lường (World Metrology Day) mà còn sẽ cột mốc đánh dấu sự kiện: khái niệm 1kg sẽ hoàn toàn thay đổi so với những gì mà chúng ta biết trong 130 năm qua.
Lượng CO2 trong khí quyển đang chạm ngưỡng kỷ lục, con số đã chạm ngưỡng 415 phần triệu (ppm). Nồng độ CO2 cao trong khí quyển là một trong những nguyên nhân hàng đầu gây ra biến đổi khí hậu và làm Trái Đất nóng lên do ngăn cản cơ chế thoát nhiệt và làm mát tự nhiên.
Đôi khi còn được gọi là cầu vồng lửa vì vẻ ngoài giống như ngọn lửa của nó, một vòng cung hình tròn nằm song song với đường chân trời.
Khoảng giữa tháng 05/2019, theo thông tin mới nhất từ leaker nổi tiếng Ice Universe, Samsung có thể sẽ ra mắt hai tùy chọn màu gradient cho chiếc Galaxy Note 10, bao gồm Gradient Blue (xanh lam) và Gradient Silver (bạc).
Mỹ đã kêu gọi các đồng minh ngừng sử dụng các thiết bị thông tin liên lạc của Huawei, và điều đó ảnh hưởng đến cả ngành năng lượng Nhật Bản – một số trang trại năng lượng Mặt trời tại đây quyết định từ bỏ các sản phẩm của công ty Trung Quốc.
Khoảng giữa tháng 05/2019, gần 700 cá thể tê giác tại tỉnh Limpopo của Nam Phi đã thoát hiểm sau khi được tiêm một hỗn hợp thuốc độc chuyên dụng vào sừng, khiến chúng không còn giá trị đối với những toán đi săn trộm tê giác với mục đích lấy sừng
Khoảng giữa tháng 05/2019, Sound United đang có những bước đi đầu tiên trong quá trình mua lại mảng âm thanh gia đình của hai thương hiệu âm thanh lớn tại Nhật là Onkyo và Pioneer. Nếu thành công, đây sẽ là một trong những thương vụ lớn làm thay đổi thị trường âm thanh Châu Á với nhiều thương hiệu âm thanh lớn sẽ cùng chung một nhà.
Sony và Microsoft là hai đối thủ cạnh tranh trực tiếp của nhau. Một công ty Nhật Bản sở hữu hệ máy PlayStation và một công ty của Mỹ sở hữu hệ máy Xbox, vốn đã là đối thủ trong cuộc chiến tranh giành thị phần console trên toàn cầu. Nhưng thật bất ngờ khi vào khoảng giữa tháng 05/2019, Sony và Microsoft đã công bố một thỏa thuận hợp tác.
Tòa án tối cao Mỹ khẳng định rằng người dùng có thể kiện App Store với cáo buộc chống độc quyền, và nó có thể mở ra một tương lai rất khác cho những người đang sử dụng kho ứng dụng trực tuyến - nơi người dùng có thể cài được ứng dụng từ nhiều nguồn khác nhau kể cả trên iPhone, nhưng chất lượng, độ tiện lợi và độ an toàn chưa chắc sẽ được như hiện nay.
Khoảng giữa tháng 05/2019, Boeing cho biết bản cập nhật phần mềm cho các máy bay 737 Max của hãng đã hoàn thiện và chờ đánh giá, kiểm tra từ cơ quan hàng không liên bang (FAA). Khoảng một tháng trước, Boeing cũng đã thử nghiệm bản cập nhật mới, có thể hiểu đây là phiên bản hoàn chỉnh và đã khắc phục được những lỗi mà 737 Max gây ra trong thời gian qua.
Khoảng giữa tháng 05/2019, theo dữ liệu từ Đài thiên văn Mauna Loa ở Hawaii, nồng độ CO2 trong khí quyển là hơn 415 phần triệu (ppm), cao hơn nhiều so với bất kỳ thời điểm nào trong 800,000 năm qua, ngay cả trước khi sự tiến hóa của người tinh khôn diễn ra.
Pulsating RS Puppis, ngôi sao sáng nhất nằm ở trung tâm ảnh, lớn gấp mười lần và trung bình phát sáng hơn 15,000 lần so với Mặt trời.
Khoảng giữa tháng 05/2019, trang The Information đã có một bài phóng sự liệt kê khá chi tiết thông tin về việc Intel và Apple đã chấm dứt hợp tác, dẫn đến việc Apple phải dàn xếp vụ kiện với Qualcomm, bên cạnh đó là những thông tin chưa chính thức về kế hoạch trong tương lai của hãng khi phát triển iPhone 5G.
Khoảng giữa tháng 05/2019, Nhật Bản công bố kế hoạch tạo ra 10 tỷ số điện thoại 14 số mới để đáp ứng nhu cầu khổng lồ của mạng 5G tiếp theo.
Về cơ bản, sắc lệnh mới tạo ra tiền đề để cấm hoàn toàn các thiết bị viễn thông của Huawei sản xuất, sau rất nhiều mối lo ngại về bảo mật và an toàn thông tin cũng như an ninh quốc gia trong thời gian qua.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========