Chỉ Là Giấc Mơ

14/11/200800:00:00(Xem: 143182)

Chỉ Là Giấc Mơ

Tác giả: Trần Huyền Chi
Bài số 2457-16208534-v6141108

Tác giả đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2008.  Trần Huyền Chi sinh năm 1959, là bà mẹ của 4 người con, cư dân Virginia Beach, tiểu bang VA, làm nghề nail.

***
Theo lời mẹ tôi kể lại thì trước năm 75 Ba tôi là lính V.N.C.H. Trước khi Sài Gòn thất thủ, Ba tôi chạy về kêu mẹ tôi thu dọn dắt mấy chị em tôi đi Mỹ. Mẹ tôi là một người đàn bà đơn thuần, tối ngày chỉ quanh quẩn ở nhà chăm sóc bà ngoại tôi, cơm ngày 2 bữa cho lũ con dại. Nghĩ tới cái viễn ảnh bỏ xứ đi qua một xứ sở  mà mình không hề quen biết, để bà ngoại thui thủi một mình ở quê nhà, mẹ tôi dứt khoát không chịu đi. Thế là ba tôi đành ở lại, để rồi đi tù cải tạo ở Sông Bé.
Sau này mỗi lần thăm nuôi ba tôi, mẹ tôi khi thấy bàn tay ba tôi chai cứng vì phải cuốc đất, đập đá, thân hình tiều tụy, gầy còm, tóc bạc trắng đầu, lòng mẹ tôi dấy lên một sự ân hận vô bờ bến…Mẹ tôi kêu ba tôi mỗi tối trước khi đi ngủ, ráng đọc kinh cứu khổ, cứ niệm Phật Quan Âm.
Sau khi ở trại tù 4 năm 8 tháng ba tôi được trả về. Từ khi đó ba tôi làm đủ nghề để kiếm cơm sống, từ vá xe đạp, bán cháo vịt phụ với mẹ tôi, phụ hồ, bán thuốc lá lẻ…bán quần áo cũ…
Một hôm có người đến giao dịch với ba tôi, họ nói họ là người của dịch vụ, chuyên lo giấy tờ cho những sĩ quan đi học tập cải tạo được đi định cư ở Mỹ theo diện H.O. Giá một hồ sơ là $3000, đưa trước một nửa, chừng nào có vé máy bay thì đưa tiếp phần còn lại. Khỏi nói cũng biết là ba tôi vui mừng cỡ nào, cái viễn ảnh rời khỏi nước, đi đến bến bờ tự do làm ba tôi nôn nao, ăn không ngon, ngủ không yên. Ba tôi bàn với mẹ tôi là ông sẽ bán miếng đất hương hỏa của bà nội tôi để lại để lo dịch vụ. Lúc đó đất còn rẻ như bèo, bán đâu được $1600 ba tôi đưa cho ông lo giấy tờ $1500 như lời ông ta giao lúc đầu. Mẹ tôi cản ba tôi, vì mẹ tôi nói có thể đây là bọn người lừa gạt, nhưng ba tôi cứ nằng nặc đòi làm theo ý của ông. Ông còn nói với giọng tự tin vui vẻ "Có cơ hội tại sao không nắm lấy, thoát khỏi nơi đây, qua bên đó, dù đi ở đợ, chùi cầu tiêu cũng được…" mẹ tôi nhớ lại 1 lần vì mẹ tôi không chịu đi, mà ba tôi lâm vào cảnh ngộ ngày nay, nên bà đành im lặng xuôi theo số mệnh.
Từ khi đưa tiền cho dịch vụ rồi, ba tôi vui vẻ hẳn lên, không còn ưu tư, chán đời như ngày xưa nữa, hoạch định chương trình sẽ làm gì khi đến đất Mỹ, thôi thúc chị em tôi học thêm sinh ngữ, y như là tháng sau sẽ đi không bằng.
Ngày qua ngày, đúng như lời mẹ tôi dự đoán, ba tôi bị gạt. Cú sốc này quá nặng, bao nhiêu hy vọng sụp đổ, tinh thần suy sụp, ba tôi lâm trọng bệnh. Sau này mẹ tôi mới biết là những người học tập 5 năm mới được đi, còn ba tôi chỉ học tập có 4 năm 8 tháng, nên hồ sơ không được cứu xét.
Đến khi tôi lập gia đình, tôi và chồng cùng 2 con đi vượt biên. Những năm tháng tôi ở đảo, chờ ngày thanh lọc, thì ở quê nhà ba tôi kiệt sức, bệnh nặng, hậu quả của những ngày cải tạo, của những ngày thiếu ăn sau khi học tập về.  Dù bệnh mà không tiền thuốc thang, ba tôi vẫn phải cố gắng sống để chờ tin của tôi. Lúc ở đảo chúng tôi ở trong trại tỵ nạn, không liên lạc được thư từ về VN được, phải qua nước thứ 3 rồi mới nhờ nước thứ 3 chuyển dùm đến VN. Tôi lại thuộc diện mồ côi, làm gì thơ đến tay ba tôi được.
Sau khi đậu thanh lọc tôi đi qua đến My,õ ráng đợi đúng 5 năm để được vào quốc tịch, rồi ráng dành dụm tiền để mà bảo lãnh ba tôi qua Mỹ. Tôi biết đó là ước nguyện của ông, điều mà ông cứ mãi mơ tưởng. Chính ước vọng ấy như ngọn lửa thôi thúc trong lòng ông, không bao giờ dập tắt được, nhờ nó mà ông còn có thể sống để mơ ước, chờ đợi.
Khi tôi chuẩn bị xong sẵn sàng, về quê thăm ba một chuyến để báo tin con đã làm  thủ tục đầy đủ để mang ba qua Mỹ…ba tôi bây giờ yếu lắm, thở phải có bình oxy. Đi không còn vững, phải di chuyển bằng xe lăn, thử hỏi tình trạng này làm sao đi được đến Mỹ…Thấy tôi nhìn ông ánh mắt ưu tư, ba tôi nói như tự an ủi mình bằng một giọng buồn buồn:
"Chắc cái số của ba không đi được nước ngoài, lúc còn sức khỏe thì không có cơ hội đi, bây giờ có cơ hội thì đã gần đất xa trời, qua bển làm gì bây giờ con" Chỉ làm khổ con thêm thôi. Mỗi khi ba nhớ con mở cuốn phim ra, thấy mấy đứa cháu nói: chào ông ngoại, ông khỏe không" Ông thấy con đang làm gì không" Hôm nay là ngày lễ độc lập, cả nhà nghỉ, con đang nướng thịt ngoài trời đây ông ngoại à! Thấy những hình ảnh đó, ba có cảm giác ba đang sinh hoạt chung dưới mái nhà của con…Con đừng bận tâm về chuyện đem ba qua bên đó nữa. Vậy là ba cũng đã mãn nguyện lắm rồi…"
Tôi im lăëng mà nghe lòng thổn thức, đau như cắt, nhớ có lần đã nghe một người nào nói: Khóc trong lòng, bây giờ mới thật sự là hiểu được cảm giác đó. Thế mới hiểu trong cuộc đời, tất cả mọi người ai ai cũng có những niềm mơ ước riêng, mà chưa hẳn ai cũng thành tựu được những ước muốn của mình ./.
Viết để tặng ba của con
Trần Huyền Chi.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 69,415,054
Đầu năm 1991. Không chịu nổi cái lạnh miền Đông nước Mỹ, tôi quyết định về miền Ca li nắng ấm. Ngoài cái không khí ấm áp sẽ rất thích hợp cho sức khoẻ yếu kém của tôi, cái câu thường truyền từ miệng người Việt
Ở đây vùng Tây Bắc Hoa Kỳ, hằng năm cứ mỗi độ bất chợt nhìn mấy cây phong  chỉ còn
Bà đại sứ Dougan gởi lời nhắn trong điện thoại muốn gặp tôi tại quán cà phê Caribou ở góc đường L ... 17
Lời tạ ơn tưởng chừng như rất đơn giản, rất bình thường
- Hello Mây... - Hi anh Nam - Bài ca hôm qua M
Trước hết, xin tự giới thiệu, tôi là auditor của một công ty tài chánh rất nặng ký của nước Mỹ.
Anh bạn S của tôi đến Mỹ do con bảo lãnh. Anh có ba người con, hai gái một trai, mỗi đứa ở một nước.
Tôi may mắn được xem một chương trình thế giới loài vật ở kênh TV số 72 về tình yêu của một loài sư tử
Cánh Chuồn Chuồn là Hồ Việt Tấn, 41 tuổi, đang làm thợ tiện và sống với cha mẹ già bệnh ở Los Angeles,
Phạm Hoàng Chương là một tác giả viết về nước Mỹ kỳ cựu. Ông đã góp bài và nhận giải thưởng từ năm 2003.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.