Vô Thường Quán

21/07/201000:00:00(Xem: 866121)
Vô Thường Quán

Vô Thường Quán

Tác giả: Phan
Bài số 2952-28252-vb4072110

Tác giả là một nhà báo tại Dallas. Ông từng phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine, hiện trong nhóm chủ biên của báo Trẻ. Ông đã góp nhiều bài viết đặc biệt và nhận Giải Danh Dự  2007. Bài mới Viết Về Nước Mỹ của ông là chuyện trong một quán cà phê chủ Việt trên đất Mỹ.

***

Vô Thường Quán nằm trong khu thương mại Việt Nam, nhưng góc phố đó chỉ có cây cổ thụ và mấy tiệm Mễ nên người Việt cũng ít lui tới.
Tờ thực đơn là cái mới nhất trong quán này vì ít ai đụng tới. Kẻ tò mò sẽ thấy nó rất dài những món hết rồi, món còn không ngon nên người ta chỉ ghé uống ly cà phê, lại ngon. Những người ghiền cà phê và không khí quán kiểu Sài Gòn đều thích quán này vì ly cà phê đặc quánh, sủi bọt, gợi nhớ khung trời kỷ niệm chằng chịt những cơn mưa, đủ thứ chuyện ướt át nhưng nắng lên khô hết.
Vô Thường quán là chỗ thích hợp để bàn chuyện làm ăn tế nhị, hoặc chuyện mèo mả gà đồng không sợ ai thấy, cả hai chuyện không muốn nhiều người biết đều thích hợp. Những chuyện riêng tư, hay âm mưu đảo chánh trong quán này, lỡ có bị ai nghe thì cũng không ai nhớ để nói lại. Thật thú vị với cái quán mà người đến để nghe chuyện thiên hạ, nhưng ra về chỉ nhớ chuyện mình là cần đối phó trước.
Đặc biệt nhất của quán Vô Thường là ông chủ không bận rộn vì ế. Ông ngồi hẳn một bàn gần quầy tính tiền, với ly trà đá, xấp báo nhiều như một người đang giúp tổng thống nghiên cứu dầu loang trên vùng vịnh Mexico. Gần đây, ông còn trang bị thêm một laptop để đọc báo mạng.   
Quán chưa bao giờ đông khách, nhưng đi vào danh sách những quán không thay tên đổi họ theo mùa. Người uống cà phê “Lá Xanh” với bạn bè, đi một chuyến Việt Nam về thì tên quán đã thành “Lá Vàng”. Không hiểu Vô Thường sao trụ nổi" Tin từ “Mai tôi đi” cho biết, lão chủ may mắn bị tai nạn trong hãng Mỹ. Tiền bồi thường khẳm lắm, lại được chu cấp suốt đời, tới chết mới thôi. Lão mở quán cà phê cho đỡ buồn - là lão nói dóc - lão âm mưu một cuộc tình hoang tưởng vì nhìn lão kìa! Vậy mà ai, lão cũng không chê xấu thì chê già. Lão bị vợ bỏ từ hồi bị tai nạn bởi nhìn lão, người không ra người ma không ra ma… Không hiểu sao đàn ông có bao nhiêu hên, lão gom hết về mình. Người nói kết luận như nói ra ước mơ của bản thân. Quán này, cái gì cũng đặc biệt, tưởng những người nghe phản ứng thì ngược lại! Họ đồng ý với người nói, đàn ông có bao nhiêu hên trên đời, lão chủ quán tham lam quơ hết. Đúng là khách hàng của quán này cũng đặc biệt.   
Ông chủ để ngoài tai chuyện thiên hạ đang râm ran về mình, -chuyện thường ngày ở quán- sống chung với lũ riết rồi quen. Ông chỉ ngước lên, chứ không chào ông chủ trại hòm “Hồn Hoang“, người mới restore cuộc tình với bà chủ thẩm mỹ viện “Hoàng Hôn”. Đôi uyên ương bước vô. Lão chủ quán tỉnh bơ đọc báo, coi như chó mèo nhà hàng xóm qua chơi. Lão chú mục kỉnh vô laptop, rồi hô hoán: “Đù cha cái thằng Omboma bên Nam Dương, bị vợ cắt mất rồi, ném cho chó ăn…” làm ông chủ trại hòm khó chịu! Tin giật gân nên mấy sợi gân còn lại trên mặt lão chủ quán giật giật, rồi giãn ra kết luận: “Quân khủng bố giết người, giết nhiều người, cũng không ác bằng đàn bà. Cứ nhè cái khí thế của đàn ông mà cắt, chắc con mẹ này người Tàu, chứ người Nam Dương đâu có độc ác tới độ đó!”
Cách lão hô hoán làm bà chủ thẩm mỹ viện khó ở. Bà đi vào quầy pha chế, tự làm nước uống cho mình. (Người khách kia cần thêm trà! Tự đi pha lấy bình trà. Khách không tự pha sẽ không trở lại vì thấy mặt ông chủ nện bình trà xuống bàn thì lần sau không tính tiền cũng không thèm đến.) Mọi người đồng tình ủng hộ cao kiến của ông chủ quán, - những người không có tiền trả cho ly cà phê của mình hôm nay nên tranh thủ cơ hội làm vui lòng ông chủ để ghi sổ. Một đặc biệt nữa của quán Vô Thường, -mang bản sắc vỉa hè Sài Gòn.


Ông chủ trại hòm chỉ chào hỏi vài người quen biết. Những người biết chuyện đang xì xầm về cuộc tình của ông. Bà chủ thẩm mỹ viện bưng ra hai ly trà đá, vừa lúc tình lang đã mở xong mấy ổ bánh mì mua ba tặng một. Bữa trưa của hai người chủ  đã qua thời, chỉ còn cái tên gọi: ông chủ; bà chủ, như một sự mỉa mai của sự đời. Người quen quay lưng để đừng nhận ra nhau với họ, thấy lòng bất an, một chút ân hận. Dù gì cũng quen biết, nhưng đường ra đã bị chắn lối. Ngồi lại, chắc cũng như lần trước! Ăn xong, họ sẽ cãi nhau… nghe nói, có hôm đánh nhau luôn tại quán, rồi bỏ nhau sau khi đôi bên cùng u đầu sứt trán. Nhưng mặt mày hết bầm thì restore lại cuộc tình cho dầy thêm lớp sẹo. Lưỡi dao định mệnh có xuống nhát cắt oan nghiệt hay không - vẫn chỉ là tin đồn trong chuyện tình không suy tư của họ. Người ta chỉ thấy bà ngả ngớn sau lưng ông, nhưng thường lo ra mặt cho ông trước mắt mọi người, lúc tình vui trong phút giây...   
“Mai tôi đi” ngồi canh me ông chủ trại hòm vừa ăn xong ổ bánh mì, hớp ngụm trà đá xúc miệng òng ọc. Hắn buông tờ báo của mình xuống, bước sang bàn tình nhân tâng bốc mấy câu, “Chị, ngày càng trẻ ra… Anh, ngày càng phong độ…” Vừa lúc ông chủ trại hòm móc gói thuốc trong túi áo ra, thế là hắn quá giang được một điếu. Trở lại chỗ ngồi, mặc kệ những con mắt soi mói.
Hơn nửa tiếng sau, hắn lại bỏ tờ báo xuống, sang bàn người lạ mặt để bắt chuyện.
“Chào anh bạn, hình như anh ít tới quán này"...”
“Dạ phải, thỉnh thoảng tôi mới ghé đây!”
“Hèn gì, tui thấy anh quen quen mà lạ lạ…”
“Là sao"”
“Anh nhìn hết quán này đi, có một mình anh để gói thuốc với cái quẹt trên bàn…”
“Anh cứ tự nhiên. Có gì đâu!”
“Anh không biết tui hả" Tui xin thuốc tới ai cũng bỏ gói thuốc trong túi áo.”
“Anh em sợ anh hút nhiều quá sinh bệnh, chứ điếu thuốc có đáng gì!”
“Anh là người hiểu biết. Tui mới gặp lần đầu!”
“Cảm ơn anh.”
“Tui không mua thuốc lá vì có gói thuốc trong túi thì tui đốt cho tới hết.”
“Hình như anh bỏ mua cũng hơi lâu rồi ha, ráng bỏ đốt!”
“Anh biết tui hả"”    
Hắn ra chiều tư lự, tay vịn vô gói thuốc trên bàn như quán tính. Người kia để yên cho hắn đốt một điếu bạn bè, điếu thuốc có đáng gì mà phải hỏi xin. Hắn nói trong làn khói đặc,
“Mai tui đi, còn kẹt cái xe chưa bán được. Nếu anh cần thì tui để rẻ cho. Cái xe tui, anh không xài thì bán lại cho người khác cũng có lời.”
“Tôi không có nhu cầu về xe, mà cũng không biết mua bán xe.”
“Tui nói cho anh nghe, tui chỉ đi Cadillac thôi. Đó là hiệu xe mà… ai chạy qua rồi thì không chạy được xe khác nữa, vì nó êm, vọt bạo…”
“Sao anh không để dành xài"”
“Tui làm biếng lái về Cali, tính bán 500. Đủ mua cái vé máy bay là được. Về bên đó lại, em út tui mua cho chiếc khác chứ lo gì!”
“Nói tới Cadillac thì năm ngàn cũng chưa dám nói tới. Cadillac năm trăm, chắc bên ngoài mưa lớn bên trong mưa nhỏ. Đi chỗ khác đi cha!”
“Mai tui đi thiệt mà, nếu là quen biết thì anh giúp tui hai chục đổ xăng. Tui đem bán cho tụi Mễ cho rồi. Chiều trả anh hai chục với chầu bia, được chưa"”
“Xin lỗi, tôi không có sẵn tiền trong người.”
“Coi bảnh vậy, mà cũng rách quá ha…”  
 Hắn nói lẩy, rồi bỏ đi. Tay không quên xin thêm điếu thuốc. Cũng tội nghiệp hắn đang mùa hè. Hết hè, vợ lại cho ngày hai chục để đổ xăng, chở con của bà ấy đi học, đón về. Lại thêm một người đàn bà độc ác, mà truy nguyên, đàn ông đừng lăng nhăng, không chịu đi làm thì còn gì để nói trong cõi Vô Thường.
Người đi ra khỏi quán, không còn nhớ gì ngoài chuyện phải gởi bài về toà soạn.

Phan

Ý kiến bạn đọc
04/01/201817:58:27
Khách
Ha ha. I love this one anh Phan
14/10/201501:44:08
Khách
toi rat thich tac gia Phan,nhieu bba`i cua ong that hay.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 68,519,274
21/12/2009(Xem: 276487)
“… như mưa và tuyết từ trời rơi xuống, nó không trở lại trời nhưng tưới đất, làm cho đất đượm màu và nẩy nở, đem lại hạt giống cho kẻ gieo  và bánh cho người ăn…”
20/12/2009(Xem: 181235)
Chuông điện thoại reo, tôi nhìn vào thấy cái tên Sergio lạ hoắc
19/12/2009(Xem: 273496)
Ngày còn ở VN, tôi là sinh viên năm thứ hai đại học ngoại ngữ khoa Anh Văn.  Tôi có được lòng ham mê học ngoại ngữ
17/12/2009(Xem: 808826)
Những khi bỗng rảnh, tôi ưa lái về những nơi bỗng nhớ
16/12/2009(Xem: 288482)
Hơn một thế kỷ trước, đầu mùa Đông năm 1897, một cô bé tám tuổi nghiêm chỉnh đến hỏi cha
15/12/2009(Xem: 138839)
Tại thành phố Houston, Tiểu Bang Texas, trong khu vực gần nơi cư ngụ của gia đình tôi, có ba Nhà Quàn
14/12/2009(Xem: 185616)
Mấy ngày hôm nay thời tiết bỗng thay đổi bất thường
13/12/2009(Xem: 139312)
Tháng 8 thường thường chúng tôi đi nghỉ hè tại vùng biển Caribbean
12/12/2009(Xem: 220718)
Mùa hè năm đó, cách đây cũng mấy năm rồi, có vợ chồng người cháu từ bên Úc qua chơi
11/12/2009(Xem: 144815)
Khi gia đình hắn mới đến đất Mỹ, tình cờ hắn gặp được Quỳnh
Chọn ngày
Tin công nghệ
Theo đó, nhà chức trách phạt UBS số tiền 400 triệu Đôla Hồng Kông, tương đương 51 triệu USD, và yêu cầu ngân hàng bồi thường 200 triệu Đôla Hồng Kông cho khách hàng.
Khoảng đầu tháng 11/2019, các nhà khoa học tại trường đại học Waterloo, Canada đã phát triển được một loại cảm biến có thể nhận diện và báo động cho người khác khi nó phát hiện ra có trẻ em hoặc thú cưng bị nhốt trong xe.
Khoảng đầu tháng 11/2019, thẻ tín dụng Apple Card đang bị các cơ quan quản lý tài chính điều tra, sau khi có những phản hồi về việc thuật toán của Apple khi cho vay phân biệt đối xử với phụ nữ.
Khoảng đầu tháng 11/2019, Bộ Quốc phòng Hàn Quốc bác bỏ thông tin Seoul muốn xem xét lại việc chấm dứt Thỏa thuận Chia sẻ Thông tin Tình báo Quân sự với Tokyo.
Nhật Bản đang có kế hoạch biến Fukushima trở thành trung tâm sản xuất điện gió và điện Mặt Trời.
Khoảng đầu tháng 11/2019, giới chức hai bang Queensland và New South Wales ban bố tình trạng khẩn cấp sau khi 120 đám cháy rừng bùng phát.
Khoảng đầu tháng 11/2019, quốc vương Jordan Abdullah tuyên bố không tiếp tục cho Israel thuê đất tại hai khu vực Ghamr và Baqura theo thỏa thuận từ 25 năm trước.
Một nghiên cứu mới từ Đại học Boston đã khẳng định rằng: trong lúc ngủ, não của chúng ta thật sự đang được "rửa sạch" khỏi các độc tố, bao gồm cả chất dẫn đến bệnh Alzheimers
Dù chứng khoán Mỹ đang tăng liên tiếp và lập kỷ lục mới, nhưng Phố Wall đã bắt đầu đưa ra cảnh báo về những rủi ro cho thị trường vào năm 2020.
Khoảng đầu tháng 11/2019, tập đoàn Lockheed Martin của Mỹ khôi phục nguyên trạng máy bay F-117 loại biên từ 12 năm trước để trưng bày trước công chúng.
Tổng thống Trump thúc giục Iran trả tự do cho cựu đặc vụ FBI Robert Levinson mất tích từ năm 2007, cho rằng đây sẽ là "bước đi tích cực".
Khoảng đầu tháng 11/2019, theo báo cáo từ Trung tâm kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Mỹ CDC, các mẫu dịch từ phổi của 29 bệnh nhân tổn thương phổi ở 10 tiểu bang cùng chứa một hóa chất. Phát hiện mới là một bước tiến lớn cho việc điều tra về các tổn thương phổi nghiêm trọng và bí ẩn đối với người dùng thuốc lá điện tử trên khắp nước Mỹ.
Khoảng đầu tháng 11/2019, Ravi Menon, giám đốc điều hành của Cơ quan Tiền tệ Singapore, cho biết Singapore muốn trở thành "thủ phủ" cho các hãng công nghệ với lợi thế về dữ liệu tại Châu Á để giúp cải thiện dịch vụ ngân hàng trong nước cũng như các quốc gia khác ở Đông Nam Á.
Khoảng đầu tháng 11/2019, NASA giới thiệu chiếc máy bay chạy điện hoàn toàn X-57 Maxwell - thứ đã được hãng nghiên cứu phát triển kể từ năm 2015 theo dự án X-plane
Curious Kids (Những Đứa Trẻ Tò Mò) là một series hỏi đáp dành cho trẻ em ở mọi lứa tuổi trên trang The Conversation. Những đứa trẻ sẽ đặt câu hỏi trên trang The Conversation, và trang sẽ đi hỏi các chuyên gia để giải đáp các thắc mắc
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========