Hôm nay,  

Chuyện Tình Yêu... Cuối Năm, Đầu Năm

25/12/201200:00:00(Xem: 280365)
viet-ve-nuoc-my_190x135Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Mong Cao Đắc Vinh tiếp tục viết, bổ túc dùm mấy dòng sơ lược tiểu sử và địa chỉ liên lạc.

Cuối năm, thời tiết bắt đầu trở lạnh. Tú pha cà phê, ngồi một mình... co ro trong cái rét đầu mùa.

Sống những ngày cuối tháng chạp, chàng thấy hoang mang một nỗi buồn như sắp đối diện năm mới tháng cũ trong cảnh giao thừa. Quay về phía phòng ngủ, nhìn nắng bình minh vừa len lỏi qua khung cửa, Tú tự hỏi: Kim vẫn trùm mền ngủ say hay đã thức giấc nhưng không muốn trở dậy để vợ chồng khỏi phải đối mặt nhau? Dầu sao thì Tú cũng tôn trọng sự cô đơn đầu ngày của vợ! Ý thức được tiếng lòng xa vắng ấy nên chàng di chuyển nhẹ nhàng, cố gắng giữ yên không gian ban mai này trong âm thầm lặng lẽ...

Không tiện rủ Kim đi thăm Thân vào sáng nay, Tú khoác chiếc áo lạnh, ra khỏi nhà vội vã vì chiều hôm qua đã hẹn vợ chồng Thân ở bệnh viện.

Tú và Thân là hai người bạn thâm niên, đồng môn, đồng khóa. Tú với Kim thành hôn trước Thân và Hoa chỉ một năm nên họ cũng là những cặp vợ chồng đồng lứa. Hai chàng trai thanh tú nổi bật trong xã hội ở độ tuổi 50. Tú có một con trai, Thân được hai gái. Họ đều sống cảnh gia đình lý tưởng: vật chất đầy đủ, ấm cúng nề nếp, vợ đẹp con khôn nhưng trong thực tế, vẫn khơng miễn nhiễm được những vấn đề của tình yêu! Kim và Hoa là những người đàn bà đẹp, sanh nở một hai lần, bề ngoài “trông mòn con mắt” luôn luôn mang niềm kiêu hãnh cho chồng mỗi khi tháp tùng ở chốn phồn hoa đô hội.

Sự nghiệp của họ thăng tiến khả quan kể từ lúc vào đời đến nay. Nếu chỉ dựa vào kinh tế, tài chánh để phân định sự thành cơng cao thấp thì Thân có phần vượt xa Tú vì chàng là chuyên viên đầu tư chứng khoán may mắn gặp thời vận trước đây. Những ưu điểm nổi bật ấy được xét là ưu tiên cá nhân nên từ đó, chính họ tạo nên những phức tạp nội tâm. Họ tự tôn, hướng ý nghĩ đến điều tối hảo của mình nên luơn quay về phía đối tượng để xét đoán hoặc sửa sai. Tình yêu đáng lẽ đủ điều kiện thăng hoa bởi ưu thế có sẵn thì lại mang mầu sắc chiếm hữu nên quan điểm về hạnh phúc đôi lứa cóphần lệch lạc! Họ khơng nhìn thấy khuyết điểm vì tính ưu việt mai phục sẵn. Sự bất đồng trong đời sống không sao tránh khỏi bởi ai cũng thấy mình là trọng tâm. Lập trường khi chia sẻ và tự ái không cho phép họ hạ mình do đó liên hệ vợ chồng mang nỗi buồn, hờn giận triền miên. Tình yêu ấy hiện hữu nhưng vô tình bị màn sương xám che phủ do chính lòng họ tỏa ra. Chỉ những lúc yêu nhau, quằn quại dưới sức ép của đam mê, thân thể như sự thật phơi bầy, họ mới hiểu rõ lửa tình dành cho nhau vẫn âm ỉ nóng ở nhiệt độ khó tưởng!

Thế rồi bỗng một hôm, bác sĩ khám phá Thân mang chứng bệnh ung thư ngặt nghèo. Từ đầu năm nay, trải qua những cuộc giải phẫu sinh tử, Thân vẫn hy vọng phục hồi vì tuổi trẻ và lòng nhiệt thành muốn sống bên vợ con. Đúng lúc Tú đến bệnh viện, chàng gặp bà bác sĩ trưởng đang chuyện trò với vợ chồng Thân. Hoa ngồi sát bên chồng, mặt phờ phạc như mất hồn vì lo lắng không ngủ suốt mấy đêm. Vị bác sĩ tuyên bố kết quả thử nghiệm và chia sẻ sự thật đau buồn về tình trạng ung thư khơng may đã lan sâu vào phần não bộ. Bệnh viện ngay lúc này đã bó tay và Thân sẽ phải ra đi dự đoán khoảng thời gian ngắn.

Tú lặng người, khơng ngờ đến đây để nghe bản án tử hình của bạn mình! Đau buồn hơn khi thấy Hoa khóc ngất, nước mắt chan hòa trên ngực chồng.

Tú đến gần bên Thân, khuôn mặt ốm yếu thất sắc bây giờ lại thêm đôi mắt tuyệt vọng, mệt mỏi nhưng mở to vì hụt hẫng! Những giọt lệ ứa ra từ đuơi mắt, ngập ngừng rơi trên má chàng rồi rớt xuống mặt Hoa cólẽ còn nóng hổi vì đột ngột đến từ tim để xót xa cho tình yêu của chàng với Hoa và hai con: Con lớn đã trưởng thành, còn cô út năm tới sẽ tốt nghiệp đại học...

Tú ngước mắt nhìn trần nhà, hy vọng, tuyệt vọng lẫn lộn với lời cầu khẩn tự đáy òng, hai dòng lệ chẩy ra từ lúc nào chàng cũng khơng hay! Thông cảm nỗi buồn tử biệt của bạn, miệng Tú vẫn không nói được một lời dù chỉ một lời an ủi bẽ bàng. Thế rồi, giữa khơng gian đau thương, vang lên một câu hỏi làm mọi người trong căn phòng ngơ ngác. Hình như Thân đã ý thức được số phận của mình nên thu hết can đảm để điều đình với tử thần:

-Theo bác sĩ, tơi có thể nào sống đến tháng sáu năm tới không?

Ngập ngừng trước sự đau đớn của bệnh nhân, vị y sĩ nửa ngạc nhiên, nửa đắn đo, suy nghĩ tìm câu trả lời ngắn gọn nên lảng tránh, tỉ mỉ hỏi lại chàng:

_ Vì đâu, ơng lại có câu hỏi vào một thời điểm chính xác như vậy?

Thân đăm đăm nhìn bà bác sĩ, chờ đợi sự chuẩn y cho một ước nguyện giản dị nhưng lại rất mong manh vừa lóe lên trong đầu. Chàng lạc giọng khi cất tiếng, tấm thân ốm yếu rung lên vì nức nở.

_ Bởi vì... Thưa bà, tôi mong ước được dự lễ ra trường của đứa con gái út trước khi từ giã cõi đời này! Tôi van xin bà...

Vị y sĩ ngỡ ngàng thấy bệnh nhân òa khóc như một đứa trẻ! Bỗng chốc, vẻ mặt bà căng thẳng, đảo mắt nhìn Thân bằng tất cả nội lực nhưng bất lực trước định mệnh. Bà cúi mặt, lật vài trang hồ sơ bệnh lý mà bà đã thuộc từng chi tiết. Cử chỉ ấy giúp bà trốn tránh thực tại đau thương vài giây phút nhưng rồi cuối cùng, bà vẫn phải ngước lên quan sát lại tấm thân yếu đuối, tàn tạ của Thân để mong sao có những chẩn đoán sai. Thế nhưng hoàn cảnh tuyệt vọng! Người y sĩ khơng thể dối lòng, dối tha nhân. Bà buông thõng câu trả lời lịch sự, cảm thông nhưng đầy kịch tính:

- No! Mister. Im so sorry...

Căn phòng trở nên hoang vu, một sự yên lặng đáng kinh hãi. The sound of silence có mùi tử khí vừa thốt ra. Trái tim như trống đập, toàn thân Tú rung lên khi nhìn Thân và Hoa, hai kẻ đang yêu, ôm nhau khóc ngất vì biết rằng định mệnh sắp lấy đi một người, con thuyền tình yêu của họ đã cận ngày cặp bến tử sinh.

Từ giã đôi bạn, Tú ra khỏi bệnh viện, đầu óc tận cùng đau thương trở nên trống rỗng. Trời mùa đông trong nắng vẫn còn mờ hơi sương, chàng muốn tìm quên nên lái xe về hướng biển, hy vọng tiếng sóng dập dìu vỗ vào bờ sẽ như điệu nhạc thiền cân bằng được tâm trí.

Kéo cao cổ áo, đi một mình trong cảnh bình minh. Tú lại tự hỏi câu hỏi tương tự như trước đây: Giờ này chắc Kim đã dậy hay vẫn nằm im trên giường? Hoa ra một ngày buồn và cả hai đang mất đi một ngày... buồn. Chàng uống vội ly cà phê một mình sáng nay, đang đi trên biển vắng một mình bây giờ và ngày cuối tuần sẽ lạnh lùng trôi... một mình.

Tình sống như đã chết! Tình chết như đang sống! Có lẽ vấn đề chọn lựa của chàng phải đặt ra ngay lúc này. Chia ly thường đau thương, đau thương để lại vết sẹo lòng như một bài học vô giá cho những người ở lại. Đôi khi, hạnh phúc mơ ước giản dị hôm nay coi rẻ như cho không, biếu không, lại xa vời như chuyện thiên đường ngày mai...

Tú thọc tay vào túi quần không phải tìm hơi ấm vì cái giá lạnh khơng còn cảm nhận nữa. Chàng tìm điện thoại, gọi Kim...

Giáng sinh đang về, một năm mới sắp đến, một tình yêu cũ sắp mới!

Hồng hơn, bình minh nối tiếp nhau nhưng Tú tự nhủ phải sống trọn cảnh bình minh khi mặt trời đang lên giữa biển xanh.

Cao Đắc Vinh

Ý kiến bạn đọc
31/12/201200:25:09
Khách
đời người rất ngắn ngủi, khi còn sống thì nên sống cho vui vẻ với người thân bạn bè xung quanh mình, tránh đi những hiềm khích giận hờn ích kỷ vu vơ không cần thiết, vì một khi ta nằm xuống rồi thì tất cả những gì ta đang mang trên cõi đời này sẽ chấm dứt hết đối với ta.
26/12/201208:08:09
Khách
Bài viết rất cảm động và có ý nghĩa. Phải. Người ta thường sống trong nước nhưng không biết mát. Không biết tận hưởng những gì mình đang có trong tay để đến khi mất rồi thì hối tiếc cũng đã muộn.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 70,203,420
Tác giả rời Việt Nam sang Mỹ từ tháng 10 năm 1974, khi còn là một cô bé mới học lớp sáu.
Với kiểu “viết như nói”, tác giả đã góp nhiều bài viết và nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2005. Cô tên thật là Trần Thị Ngọc Trâm, sinh năm 1965 tại Saigon, thứ nữ một gia đình H.O.; Hiện là nhân viên xã hội tại Salem Oregon. Bài viết mới nhất của Vành Khuyên lần này có kèm theo ít dòng sau đây:
Đó là một đêm lịch sử người Việt tỵ nạn ở hải ngoại, khi hàng chục ngàn người Việt biểu tình chống việc một người tên là Trần Trường công khai treo hình Hồ Chí Minh trong tiệm cho mướn video của anh ta tại Little Sàigòn. Nhiều năm đã qua.
Tác giả tự sơ lược tiểu sử: Trước năm 75, còn đi học, chỉ viết cho các báo thiếu nhi, học trò. Qua Mỹ từ 1990. Hiện ngụ tại Myrtle Beach, SC. Hải Âu tham dự viết về nước Mỹ từ 2010, bài đầu tiên: Mẹ Chồng, cho thấy tác giả có bút pháp đặc biệt, khi kể về hồn thiêng yêu thương của bà mẹ chồng. Bài mới nhất của tác giả viết về bà Mẹ.
Trước 1975, tác giả là một nhà thơ quân đội, sĩ quan hải quân, từng tu nghiệp tại Mỹ. Sau năm 1975, ông trở thành người tù chính trị và định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. Ông đã tham dự Viết Về Nước Mỹ ngay từ năm đầu tiên và hai lần nhân giải, 2001 và 2012. Sau đây là bài viết mới của ông.
Tác giả là một nhà báo quen biết tại Dallas, từng trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí. Ông từng nhận giải Danh dự Viết Về Nước Mỹ và vẫn tiếp tục góp thêm nhiều bài viết giá trị. Sau đây là bài mới của ông.
Tác giả tên thật Tô vĩnh Phúc, cư dân Sacramento, California, từng có văn thơ đăng trên báo chí vùng bắc Cali và các trang web. Tác phẩm mới nhất được xuất bản là thi tập "Bên Bến Sông Buồn"(2011). Ông tham dự Viết Về Nước Mỹ từ 2011, với bài “Chuông Gọi Mẹ Thương.” Sau đây là bài mới của ông.
Tác giả tên thật Nhữ Đình Toán, cư dân Santa Ana, cựu sĩ quan CSQG/VNCH (Khóa 1 BTV-Học Viện CSQG), tù cải tạo gần 7 năm, định cư tại Hoa Kỳ từ 1991 theo diện HO-5. Hiện làm việc cho một hãng sản xuất phụ tùng máy bay Mỹ ở Fullerton (CA), có bài đăng trên một số báo tại quận Cam. Ông dự viết về nước Mỹ từ 2005 với tuỳ bút “Để Nhớ Về Saigon.” Sau đây là bài viết mới nhất.
Tác giả họ Vũ, cư dân Bắc California. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông là “Giấc Mơ Thiên Đường”, truyện ngắn về một thảm cảnh gia đình Việt tị nạn.Tiếp theo, “Trường Đời: Học Làm Chồng” và “Số Đào Hoa” cho thấy tài kể chuyện duyên dáng của tác giả.Sau đây là bài viết mới nhất.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012. Ông tên thật là Nguyễn Cao Thái, sinh năm 1959 tại Huế, vào Saigon 1968, vượt biển đến Mỹ 1979, hiện định cư tại San Jose, CA. Bài mới của tác giả kể về một cô giáo cũ.