Yêu Người Mà Không Hay

16/11/201300:00:00(Xem: 25855)
Tác giả: Nguyễn Thị Huế Xưa
Bài số 4061-14-29461vb7111613


Tác giả là cư dân Austin, Texas; Công việc: y tá trưởng trong một bệnh viện thành phố, đã góp nhiều bài viết sống động và nhận giải vinh danh tác giả Viết về nước Mỹ 2006. Bài mới của cô là một truyện tình nhẹ nhàng, kèm theo lời đề tặng đặc biệt:

* * *

Tặng t&tngoyd

Mười hai giờ mười lăm phút, buổi họp đã kéo dài hơn giờ đã ấn định mà ông giám đốc vẫn còn nói thao thao bất tuyệt về những dự tính bành trướng dịch vụ của công ty ra nước ngoài. Tuyền bồn chồn nhìn đồng hồ, không phải nàng đói bụng nhưng giờ ăn trưa của nàng là khoảnh khắc nàng cảm thấy được một chút hạnh phúc của ngày khi nàng nói chuyện với Trung qua điện thoại. Không hiểu từ lúc nào mà chút hạnh phúc nhỏ nhoi đó luôn luôn bắt đầu với những câu thăm hỏi rất ngớ ngẩn:

- Anh đang làm gì?

Câu trả lời với tiếng cười nho nhỏ:

- Đang…hồi hộp chờ…

- Chờ?

- Ừ, chờ điện thoại hiện lên số 713….

Đến lượt Tuyền cười:

- Vớ vẩn…

Cứ như thế mà câu chuyện kéo dài cho tới lúc Tuyền phải vào làm việc lại. Rõ ràng là cả hai đều vớ vẫn, cái vớ vẫn không người nào chịu chấp nhận và làm một quyết định để thay đổi tình hình. Tuyền và Trung ai cũng đã một lần dở dang. Sự đổ vở của mỗi người từ những nguyên nhân hoàn toàn khác nhau và cả hai đều dè dặt, ngại ngùng. Nhất là về phiá Tuyền, nàng rất thận trọng trong vấn đề tình cảm vì sau bao năm chịu đựng với sự khổ đau trong đời sống tâm thần, trong chuỗi đời dài với chán chường, tuyệt vọng, nàng đâm ra sợ hãi và đã nghĩ tình yêu nào cũng chỉ là ảo tưởng. Có lần Trung đã mạnh dạn hỏi nàng:

- Có bao giờ Tuyền nghĩ tới… hãy yêu lại từ đầu?

Tuyền đã đắn đo trả lời:

- Chắc là phải… can đảm lắm mới dám nghĩ tới bắt đầu lại từ đầu anh ạ!

Sở dĩ nàng trả lời như thế vì nàng nghĩ là Trung còn vương vấn với qúa khứ, mặc dù anh bảo với Tuyền “qúa khứ qúa xa vời, anh đã quên hẳn rồi”. Làm sao mà quên được khi mỗi lần nhắc đến dĩ vãng anh đã không ngập ngừng thố lộ “ngày xưa cô ấy đẹp lắm”. Có lẽ, hình ảnh đẹp đó phảng phất qua dáng dấp yêu kiều của cô con gái mà anh đã nuôi nấng từ thuở nhỏ. Nghe anh kể ngày “cô ấy” ra đi và anh làm gà trống nuôi con, những hôm cõng con qua bệnh viện Nhi Đồng khi con bé lên cơn sốt, những đêm thức khuya với chai sữa và đứa bé khóc trong tay, Tuyền thấy cảm động, xót xa cho anh. Anh là người rất rộng lượng vì qua những câu chuyện anh không một lời trách móc, giận hờn, mà chỉ là một bình thản, yên phận. Đứa bé ngày nào bây giờ đã là một cô thiếu nữ xinh đẹp, ngoan hiền, và bố nó thì trở thành con gà trống đơn côi. Hai bố con anh đến định cư ở xứ lạ, quê người này đã khá lâu rồi. Có lần anh tâm sự “lúc bé ở Thủ Đức, lớn lên ở Sài Gòn và khi già thì ở Denver, nhưng khi già hơn nữa thì cuộc đời không biết sẽ về đâu”.

Đời mình sẽ về đâu? Câu hỏi mà chính Tuyền đã có nhiều lần đặt nghi vấn cho chính mình, nhất là mỗi khi người nhà hay khéo léo nhắc nhở “khá lâu không thấy cô đi chơi đâu”. Đã mấy năm qua, tâm hồn Tuyền chưa yên tịnh, đầu óc Tuyền còn miên man và đời sống hiện tại của Tuyền còn bị ám ảnh với ngày tháng sống trong sự lưu đày, ngột ngạt bởi sự hững hờ, lạnh nhạt của một tình cảm mà càng cố hàn gắn nàng càng cảm thấy tuyệt vọng, cô đơn. Hạnh phúc đã một lần đẹp tuyệt vời như một bình pha lê tuyệt khắc, qúi báu. Nhưng khi những mãnh pha lê bễ nát khứa đâm vào trái tim làm chết dần mòn mầm sống thì sự ngần ngại đã là một điều rất dễ hiểu đối với riêng Tuyền. Cũng như Trung, Tuyền đóng trọn vai trò của cả cha lẫn mẹ nuôi nấng đứa con trai thành người. Đôi khi nhìn nét tư lự thoáng trên nét mặt thơ ngây của con, Tuyền càng thấy nỗi buồn thêm chất chứa vì nàng biết tuổi thơ của con không trọn vẹn khi mái ấm gia đình vắng đi bóng dáng người cha.


Tiếng cười oà trong phòng họp làm Tuyền giật mình. Ông giám đốc xin lỗi vì nói qúa dài dòng, buổi họp chấm dứt, mọi người mừng rỡ chia tay. Tuyền đi vội xuống cafeteria, mua một dĩa xà lách và tìm một cái bàn trống trong góc ngoài patio và gọi cho Trung. Như mọi ngày,tiếng trả lời rất nhẹ nhàng, từ tốn từ đầu giây bên kia:

- Hôm nay Tuyền ăn trễ?

Tuyền nghe trong giọng nói của chính mình có một chút xôn xao:

- Ông boss …nhiều chuyện quá làm mọi người đói meo

- Tuyền đang ăn gì vậy nhỉ?

Tuyền nhìn đĩa salad xanh đỏ đủ màu và nghịch ngợm trả lời:

- Đang ăn…cỏ

- À, như thế là đang nói chuyện với con…thỏ

Có phải anh đang chê Tuyền nhát như thỏ đế vì bao nhiêu tháng qua nàng vẫn chưa một lần bộc lộ tình cảm của chính mình. Những câu nói vu vơ, những lời hỏi thăm ân cần mà nàng cố tình tránh né. Có lẽ, Tuyền là con rùa thì đúng hơn, con rùa đang chập chạp tìm một hướng đi mới trong khi tâm hồn thì vẫn còn bị ngấu nghiến bởi qúa khứ thương đau. Tuyền đã thầm cám ơn sự kiên nhẫn của Trung, sự kiên nhẫn hiếm hoi từ một người đàn ông đã chững chạc với đời. Nơi Trung nàng đang nhìn thấy một niềm tin, một chân thật, chân tình khiến lòng nàng bắt đầu thấy bâng khuâng.

- Tuyền đang nghĩ gì thế?

- Về một đoạn đời cũ

Giọng Trung ngập ngừng:

- Ẩn hiện bóng hình xưa?

Tuyền lắc đầu như đang đối diện với Trung:

- Không dám đâu anh, đang nghĩ cách làm sao trói khoảng không gian và thời gian đó lại, vất đi cùng một lúc, và để được đợi chờ.

- Sao lại phải đợi chờ nhỉ, Tuyền có biết bài… nếu có yêu tôi…

Câu hỏi rất dạn dĩ, bất chợt của Trung làm Tuyền lúng túng, suy nghĩ. Qủa thật thời gian không chờ đợi ai, cả hai chúng ta tóc đã không còn xanh và đường đời thì đã vướng lắm bụi trần. “nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ, đừng đợi ngày mai đến lúc tôi qua đời” *. Đời sống có những mất mát bất chợt và đôi khi có tiếc nuối thì cũng đã qúa muộn màng. Tuyền nhìn vào ngón tay áp út của mình, chiếc nhẫn đơn sơ nàng vẫn giữ và cố tình đeo bao năm qua như một lời từ chối khéo với những tình cảm lãng đãng vây quanh. Nàng đưa bàn tay kia xoay xoay chiếc nhẫn và tự hỏi đến bao giờ nàng mới thóat khỏi vòng xoay của cuộc đời rất cũ đó. Dường như đoán được sự băn khoăn của nàng, tiếng Trung dịu dàng nhắc nhở:

- Chắc đã đến giờ Tuyền trở lại làm việc rồi.

Một lần nữa, Tuyền cám ơn sự tế nhị của Trung, nàng hẹn sẽ gọi chàng tối nay. Khi Tuyền vừa bước vào thang máy trở về văn phòng thì nàng đã nhận ngay một text message của Trung “mong Tuyền có một niềm vui hôm nay”. Tuyền mỉm cười, nói thầm…lại vớ vẫn. Ai bảo những người …già không lẩm cẩm khi trái tim họ đang chứa chan tình yêu?

Buổi chiều đi làm về ông đưa thư vẫy tay chào và bảo Tuyền ký nhận một lá thư bảo đảm. Khi nàng mở thư ra thì ngạc nhiên với niềm vui gói ghém vỏn vẹn trong hai dòng chữ:

may mà có em
đời còn dễ thương**

Có một chút khói lan trong đôi mắt của Tuyền, nàng nhớ đến khuôn mặt dễ mến, giọng nói êm ái, dịu ngọt hàng ngày trên điện thoại. Bất chợt nàng đưa tay xoay chiếc nhẫn trên ngón tay áp út, vòng tròn của chiếc nhẫn dường như đang lỏng lẻo, nàng có cảm tưởng như trái tim mình đang… nhúc nhích và tự nhủ mình đã…yêu người mà không hay.

*Thơ Ngô Tịnh Yên,
Nhạc Trần Duy Đức

**Thơ Vũ Hữu Định,
Nhạc Pham Duy.

Nguyễn Thị Huế Xưa

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,225,139
Tác giả đã góp nhiều bài viết đặc biệt và đã được trao tặng giải thưởng Việt Về Nước Mỹ. Ông sinh năm 1951, du học Nhật trước 1975. Đến Mỹ năm 1981. Hiện là cư dân Irvine, Nam California. Công việc: Kỹ Sư Điện tại một hãng trong cùng thành phố. Đây là bài viết mới nhất
Bà cho biết tên thật Jeanne Bùi, sinh năm 1945. Từ trước 1975, dạy học ở Saigon. Sang Pháp từ 1982, đi học lại rồi làm việc cho Mairie de Paris (Tòa Thị Chính), hiện đã nghỉ hưu.
Tác giả là một nhà giáo tại Việt Nam. Sang Mỹ, bà có 10 năm làm việc trong ngành du lịch, hiện là cư dân Little Saigon. Với sức viết mạnh mẽ, Phùng Annie Kim đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2016.
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Năm 2019, Tác giả nhận thêm giải Chung Kết Vinh Danh Tác Giả Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ hay còn gọi là giải Hoa Hậu. Tốt nghiệp Y Khoa Huế, thời chiến tranh Bác sĩ Vĩnh Chánh đã là Y Sĩ Trưởng binh chủng Nhảy Dù.
Tác giả là cư dân Huntington Beach. Những Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của cô là “Chuyện Vui Sầu” ký bút hiệu Khánh Doãn đã được phổ biến từ tháng Tư 2011.
Nguyễn Cao Thăng là tên thật của tác giả, 52 tuổi, dân gốc Kinh 5 Rạch Giá, một cựu thuyền nhân, hiện là kỹ sư cơ khí của hãng máy bay Beechcraft tại Wichita, Kansas.
Tác giả hiện sống ở thành phố Victorville California, đã từng tham gia VVNM năm 2018
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.