Hôm nay,  

“hai Năm Mươi,” Mốc Thời Gian

21/07/200900:00:00(Xem: 160696)

“Hai Năm Mươi,” Mốc Thời Gian

Tác giả: Nguyễn Lê
Bài số 283-16208750- vb372109

Tác giả đã nhận giải viết về nước Mỹ  với loạt bài về kinh nghiệm mở nhà hàng Việt Nam tại Mỹ. Định cư  tại Philadelphia, PA, ông bà là người đầu tiên mở nhà hàng ăn Việt Nam tại đây. Bài viết về nước Mỹ của ông đề cập tới nhiều đề tài khác nhau, từ kinh nghiệm làm ăn, đời sống xã hội, tới nền nếp gia đình, thường thể hiện tính lạc quan trung hậu. Sau đây là bài viết mới nhất.

***
2x50 là mốc thời gian của 1 đời người. Nói đơn giản là cuộc sống 100 tuổi. Đã  dễ mấy ai sống được tới tuổi này" Có người ra đi rất sớm và bất ngờ. Có người biết mình sắp về chầu Tiên Tổ. Có người muôán về cõi chết sớm cho được rảnh nợ đời. Có người lại muốn sống lâu 100 tuổi. Mỗi người một ý, muôn đường vạn nẻo. Có người lại cho càng sống dai, càng nhục. Có cụ tuyên bố thẳng thừng đa thọ, đa nhục. Một số cụ lại làm thơ ca tụng cuộc sống trên trần là thần tiên.
Còn sống là còn vui
Vì cuộc sống quá đẹp.
Đời đẹp quá đi thôi.
Có  điều đông, tây đều công nhận: Ở đời ai cũng phải qua cửa ải của thần chết.
Ở đời ai cũng phải chết
Socrate là người Socrate phải chết.
Trước cái chết hiển nhiên phải tới, con người hướng về tôn giáo tìm lý do sự sống và sự chết của con người.
Phật Giáo thì cho kiếp người là khổ đau, đau khổ triền miên. Vì đâu mà khổ" Vì tham sân si! Vì ham muốn dục vọng. Muốn hết khổ đau phải diệt dục, diệt những dục vọng xấu xa, đi tìm con đường giải thoát này mấy ai tới được" Thôi thì việc  trước mắt là bảo nhau quyên tiền lập chùa, lấy nơi cùng nhau kinh kệ. Thực tế hơn nữa là làm việc nhân đức, giúp đỡ người hoạn nạn, kém may mắn hơn mình. Ở Việt Nam cũng như hải ngoại, chùa chiền tăng ni chỗ nào có đông người Việt là có chùa, có nơi thờ phượng.
Thiên Chúa Giáo thì tin vào Chúa. Nhìn sự cấu tạo của trời đất, của con người, của vạn vật, thấy mọi sự được dựng lên một cách kỳ diệu, vượt qua tất cả trí tưởng tượng của con người. Họ kết luận phải có đấng tối cao đã dựng nên trời đất và họ thấy chỉ có duy nhất 1 đấng Giê Su đã xuống thế làm người để chuộc mọi tội lỗi của thế gian, đã chịu chết như mọi người và sống lại để ngày tận thế phán xét nhân loại.
Đã biết thần chết hiển nhiên, không ai thoát khỏi nên mỗi người tìm ý nghĩa cuộc đời mỗi người mỗi khác.
Cụ ông vùng Boston, Massachusetts chủ trương sống trên đời hưởng thụ là ăn uống. Cụ thường tuyên bố với con cái là: Ăn đi, chết đến nơi rồi khi cụ tới gần tuổi 80. Cụ cũng nhắn nhủ con cái là các con còn trẻ con có nhiều dịp hưởng thụ ăn uống. Nay cụ tới tuổi già để cho cụ đi ăn uống cho thỏa thích dẫu có chết cũng đáng sống một cuộc đời.
Cụ 75 vùng New York may mắn nhờ trời, lúc tuổi già cụ không phải uống bất cứ thuốc nào để trị mọi biến chứng của tuổi thất thập cổ lai hi. Vừa bước chân vào nước Mỹ, cụ bắt đầu kéo cầy ngay. Cụ làm công chức cho tiểu bang đủ 30 năm, lãnh tiền hưu trí do tiền đóng thuế gần nửa cuộc đời cộng thêm tiền hưu hưởng của chính phủ tiểu bang cụ được ngót ngét gần 4 ngàn đô đều đều mỗi tháng gửi vào trương mục của cụ. Nhà cụ đã trả xong, sức khỏe sung mãn, con cái tốt nghiệp, lập gia đình, tự lo bản thân. Tiền bạc dồi dào, cụ hỏi thăm bạn bè, lục lọi trên internet kiếm mọi loại dược thảo để tẩm bổ cho cuộc sống được trường thọ, trọn hưởng tiền hưu dưỡng cho tới lúc trăm tuổi. Thấy bạn cụ nay nằm trong viện dưỡng lão tháng này qua năm nọ. Tiền bạc điều trị trong nhà thương, trong viện dưỡng lão do chính phủ chi trả nhưng bị trừ vào căn nhà của bạn cụ khi bạn cụ trở về miền đất lạnh. Thấy gương đó, cụ nghe lời cố vấn của các nhà chuyên môn bán bảo hiểm săn sóc sức khỏe dài hạn (long term care) khi thân chủ mắc bệnh hiểm nghèo. Mỗi tháng cụ tốn vài trăm đóng miết cho tới ngày cụ nhắm mắt. Cụ sợ căn nhà mồ hôi nước mắt bị siết chẳng may cụ bị bệnh liệt giường, liệt chiếu.


Chúng tôi thăm vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn tiện dịp ghé thăm người bạn quen biết 50 năm về trước. Hai ông bà khi di tản mang theo một số tiền lớn năm 1977 đã mở tiệm Kim Hoàn. Hai cụ sản xuất được 10 người con. Mặc dầu con nhà kinh doanh nhưng các con cụ đều tốt nghiệp đại học, kỹ sư, dược sĩ, luật sư. Tất cả đều lập gia đình và 2 cụ nay đã lên chức ông nội, bà ngoại. Cụ được hưởng mọi thứ trời ban, danh vọng, tiền bạc, con cháu đầy nhà, thành công tốt đẹp trên thương trường. Tâm sự với tôi cụ cho biết nay đã đóng cửa tiệm vàng, an hưởng tuổi già bên cạnh đại gia đình đầm ấm. Ba nguyên do chính đã thúc đẩy 2 cụ chấm dứt nghề nghiệp do ông bà để lại là sự đe dọa thường trực mỗi ngày của nghành kim hoàn là bạo hành cướp bóc. Thứ hai con cái ngày nay đã tự lập không cần sự giúp đỡ tài chánh của bố mẹ và cuối cùng là nhìn chung quanh cuộc sống, bạn bè thân thuộc gia quyến đã từ từ bảo nhau giã từ cuộc sống kẻ trước người sau xếp hàng về bên kia thế giới mịt mù xa vời.
Hai cụ kết luận công việc hàng ngày của 2 cụ là đi nhà thờ mỗi ngày vào sáng sớm, thể dục bách bộ và tìm sự bình an thanh thản của tâm hồn chờ đợi 1 ngày ra đi vĩnh viễn trong tương lai.
Tôi thường xuyên thăm hỏi 5 ông bạn gần xa. Một ông bạn ở vùng quận Cam
Cali đã hơn 30 năm. Ông thấy đây là vùng đất lành, chim đậu, người Việt tập trung đông đảo. Ông căn dặn các con đi làm ở các tiểu bang khác hãy tập trung về ở vùng quận Cam để được gần ông bà trong lúc tuổi già. Tôi vừa được biết ông giúp đỡ các con trong vòng mấy tháng lúc địa ốc đang xuống giá ào ạt mua một lúc 3 căn nhà. Nay ông đã thực hiện được ước mơ từ lâu hằng ấp ủ và ông đã đạt được toại nguyện. Gặp bạn bè ở xa, ông cũng rủ rê dọn về nơi ông cư ngụ để được gặp bạn hiền thường ngày thăm hỏi và lâu lâu tụ tập bàn chuyện thế sự.
Mỗi sáng ông đều đi lễ nhà thờ để cầu nguyện cám ơn Chúa đã ban ơn cho đại gia đình ông được bình an, mạnh khỏe, của ăn của để, hạnh phúc chan hòa.
Cách đây vài tháng tôi tham dự đám cưới con của một ông bạn vùng New Jersey tổ chức tại nhà hàng Mỹ và đã gặp lại một ông bạn nhà văn. Vừa mở đầu câu chuyện ông đã khoe thành tích bút ông đã cạn mực từ vài năm nay. Tự nhiên ông cảm thấy còn hồi hộp, hứng thú săn đuổi như hồi tứ ngũ thập niên. Thú vui còn lại của ông là đi câu cá phục vụ gia đình và lâu lâu góp bài viết trào phúng về cuộc đời binh nghiệp đã qua và về cuộc sống tị nạn trên vùng đất Hoa Kỳ. Tuy bút ông đã cạn mực nhưng đề tài câu chuyện trào phúng của ông toàn về các bà. Ngòi viết sống động của ông đưa độc giả theo dõi từ trang này qua trang khác.
 Tôi quen biết một ông nhà văn nữa thuộc vùng Maryland. Các bài viết của ông đa số viết về cuộc đời trong quân đội lúc đi hành quân. Máu văn nghệ trong người ông nổi dậy mỗi lần ông dừng quân nghỉ xả hơi. Những bài viết của ông đã gây cảm hứng cho nhiều người và được chia sẻ trên làn sóng đài phát thanh qua sự diễn tả nữ xướng ngôn viên với giọng nói ngọt ngào, hấp dẫn quyến rũ.
Ông lại thêm biệt tài nữa là ghi nhận cảnh đẹp của thiên nhiên của trời đất cây cỏ và chim muông dưới ống kính máy ảnh digital với những hình ảnh đầy góc cạnh, đem lại tất cả hình ảnh sống động của cảnh vật mà ông thu nhận qua ống kính.
Cuộc sống về hưu 2x50 của ông thật êm đềm với cây cảnh, hồ cá bên cạnh người vợ hiền tháo vát và con cháu nội ngoại.
Nhật báo hàng ngày với những bài cáo phó của các gia đình đăng tên, tuổi các cụ. Bạn bè thân bằng quyến thuộc ai ai cũng đều chúc linh hồn các cụ về cõi vĩnh hằng, về hưởng nhan thánh Chúa tùy theo đạo giáo của mỗi cụ. Nhiều cụ đạt tới tuổi thọ 2x50.
Michael Jackson, vua nhạc POP lừng danh hoàn cầu mới đạt được phân nửa của tuổi 100 đã đột ngột ra đi để lại thương tiếc cho hàng triệu người mến mộ một thiên tài âm nhạc.
Bài học cho 2 anh chị bạn ở tuổi 50 là làm việc kiếm tiền và tận hưởng đồng tiền kiếm được vì nhiều cái gương trước mắt là cuộc sống nay còn, mai mất. Chết không mang theo được gì nên còn sống là còn làm việc và cần nhất là lưu tâm, săn sóc, yêu thương, an ủi lẫn nhau trong cuộc sống mà nhiều người gọi là cuộc sống tạm gửi ở cõi đời này.
Nguyễn Lê

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 836,947,308
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen đã hơn 15 năm sinh hoạt với Việt Báo viết về nước Mỹ. Tác giả là cư dân miền Bắc California vừa thông báo đã “trả thẻ, về hưu.” Hy vọng viết về nước Mỹ năm thứ 21 sẽ thêm bài viết mới.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, từng nhận Giải Danh Dự VVNM 2001 và giải chung kết VVNM 2004. Khởi viết cùng lúc với giải thưởng Việt Báo, tác giả đã xuất bản cuốn sách đầu tiên, "Cạnh Đền" và mới nhất là "Bước Chân Định Mệnh". Hai cuốn sách gộp chung gần 1.000 trang truyện ký về cuộc đời của chính tác giả.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019 khi gần 90 tuổi. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh. Trước 1975, là giáo sư đệ nhị cấp tại Trung học Nguyễn Trãi. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết thứ bảy của bà kể về chuyện họp mặt trường cũ trên du thuyền.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới của bà kể về người bảo lãnh của gia đình, một cựu sĩ quan VNCH, cựu tù cải tạo, vừa ra đi tại Atlanta.
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, cô đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX và hiện là cư dân Los Angeles, công việc: làm tax accountant. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy một sức viết mạnh mẽ khác thường. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết tên thật là Lâm Túy Mĩ (Milam Túy Hoa). Trước 1975, làm việc cho ngân hàng Việt Nam Thương Tín chi nhánh Nguyễn Tri Phương, Quận 5, Saigòn. Năm 1976, sau đợt đổi tiền, bị sa thải vì có chồng là "ngụy quyền". Vượt biển, và định cư ở Hoa Kỳ từ hè năm 1979. Từng là nhân viên thành phố Long Beach trên 28 năm. Sau hưu trí, hiện là cư dân Santa Ana. Mong tác giả tiếp tục viết.