Hôm nay,  

Hai Phương Thuốc Gia Truyền

21/09/200500:00:00(Xem: 101150)
Người viết: THIÊN NGA
Bài số 832-1422-258-vb4092205

Tác giả cho biết bà là cư dân Tucson, AZ. Nghề nghiệp: Chủ tiệm Nail. Sau đây là bài viết về nước Mỹ thứ tư của bà.

Tôi và anh yêu nhau 3 năm, thời gian đủ để biết tình yêu giữa tôi và anh có nồng thắm hay là phai nhạt. Về phần anh thì tôi không biết nhưng riêng tôi....tình yêu của tôi dành cho anh thật lớn, tôi yêu anh mỗi ngày một nhiều hơn, đậm đà hơn. Cho nên chuyện của anh tôi xem như chính nó đã xảy ra cho tôi.
Tuy chúng tôi yêu nhau, nhưng cả 2 đều né tránh không nhắc đến chuyện hôn nhân, bởi vì...chúng tôi đều mộng mơ tới thiên đàng Mỹ Quốc!
Có lần anh đến giã từ để đi vượt biên, tôi âm thầm tiễn anh và cầu chúc anh lên đường gặp nhiều may mắn. Nhưng...chỉ 1 tuần sau thì tôi lại nhớ nhung anh quá quắt. Thế là tôi lại cầu mong anh đừng đi được, hãy trở về với tôi. Không biết lời cầu xin ấy có được ứng nghiệm hay là số anh chưa đi được mà vài tuần sau có tin đưa đến: Anh đã bị bắt ở "Vĩnh Châu".
Ngày gặp lại nhau anh đen và gầy gò hơn, tôi rơi nước mắt khi được ở trong vòng tay êm ái của anh, thầm cầu mong sao cho chúng tôi đừng bao giờ chia cách nữa!
Gia đình anh là người Bắc, cho nên thay vì gọi là ba má (theo người Nam) thì anh lại gọi là cậu mợ. Cậu của anh đang khỏe mạnh to lớn, vậy mà chỉ trong vài tuần đã ngã bệnh, đi vào nhà thương. Kiểm tra thì mới hay ông cụ bị ung thư phổi (thời kỳ cuối) cả nhà đều u buồn ủ rũ, chạy chữa thuốc Tây hoài hoài không khỏi, và không hiểu gia đình nghe lời mách nước của ai mà liền đổi qua thuốc ta để chữa trị. Thế là lệnh được phán ra, mỗi người trong nhà đều được phân công đi tìm "diệu thuốc gia truyền" và tôi là 1 trong những thành phần hăng hái nhất "xung phong đi hái trộm thuốc!"
Theo sự phân công, cho nên anh có nhiều cơ hội chở tôi đi khắp nơi tìm tòi cây thuốc. May sao ở ngay bến Bạch Đằng cây này trồng rất nhiều...Tôi không biết nó tên gọi là cây hoa gì, nhưng thửơ còn nhỏ tôi thường hay hái bông và xé ra từng cánh chỉ để lấy nhụy hoa rồi đặt nhẹ vào lòng bàn tay, nhẹ nhàng thổi cho nó chạy vòng vòng, rồi gọi nó là cây "bông đồng hồ" còn bên xứ Mỹ này thì gọi nó là hoa "Vinca".
Sau khi anh chở tôi đến bồn bông bến Bạch Đằng, cả hai chúng tôi ngồi đó giả đò tâm sự, sau đó anh lấy tấm thân bồ tượng ngó quanh dáo dác, khi thấy đã vắng người anh khẽ khàng khều khều mấy cái, gật đầu mấy cái, là tôi thẳng tay bứt vài cụm bông, rồi sau đó lẹ làng leo lên đằng sau cho anh chở tôi chạy trối chết. Thế mà có lần tôi bị "tổ trác" không phải bị bắt quả tang hái trộm bông đâu nhé (đừng có mà hiểu lầm) tôi đang hái trộm bông ngon lành, bỗng sao có rất nhiều kiến lửa chui ra cắn, đau ơi là đau, làm tôi nhớ đời cho mãi tới bây giờ.
Đi thăm mộ mẹ thấy cây bông đồng hồ cũng hái đem về cho cậu chửa bệnh, nằm mơ cũng thấy cây bông đồng hồ rượt đuổi tôi chạy trối chết. Đúng là "ác mộng" (night mare) bông đồng hồ!
Không hiểu cây thuốc có công hiệu như thế nào, mà chỉ vài tháng sau cậu đã ra người Thiên Cổ, bệnh đã đau, thuốc đã đắng, chết vẫn chết, chỉ thế thôi!
*


Thắm thoát mới đó mà đã 20 năm tôi tha hương nơi xứ người, có đôi khi ngồi nhớ lại tôi chợt bật cười vì thửơ non dại đó! Kỷ niệm còn đong đầy...mà người xưa giờ ở nơi mô"
Và lại một phương thuốc gia truyền được truyền bá như sau: Ba tôi năm nay 84 tuổi, cái tuổi gần đất xa trời, vậy mà ông cụ không bị lẫn, vẫn ăn được, răng không rụng, vẫn còn cười giỡn sảng khoái, phải nói đúng là may mắn!
Một hôm trở trời, cụ cảm thấy khó thở, người tự nhiên run rẩy phải chở vào nhà thương gấp, bác sĩ nói cụ bị cuống phổi, và cổ của cụ bỗng bị nổi 1 cục hạch lớn. Điều trị xong bác sĩ cho về và đề nghị vài ngày sau trở lại để họ cắt lấy một miếng hạch nhỏ để thử xem có bị ung thư không, nếu có....thì phải đi mổ gấp!
Buổi sáng hôm sau, bàn đi tính lại chị Bình đưa ý kiến: Ông cụ sống đã 84 tuổi kể ra cũng thọ, nếu bị ung thư có mổ thì cũng không chịu đựng nổi, thôi thì cứ phó mặc, để cụ được yên tâm, nghĩ thấy có lý, cho nên cả nhà đều đồng ý.
Vào trưa hôm ấy, chị Mai (bạn) đến chỗ làm trao vào tay tôi 8 nhánh cây trông như nhánh xương rồng, tiếng Mỹ gọi là cây "aloe vera" và nói: đem về làm theo công thức chị chỉ, thì ba Vân sẽ lành, cây này trị bá bệnh "phương thuốc gia truyền" đấy nhé! Ráng cho ông cụ uống đều, có tin gì vui thì báo cho chị biết.
Chiều hôm đó, đem mấy nhánh cây aloe vera về nhà, sau khi gọt bỏ những gai góc, rửa sạch và cắt khúc, tôi bỏ vào máy sinh tố để xay nhuyễn, tiếp theo đó là bỏ đường, 1 chút mật ong.v..v... khi hoàn tất tôi đổ vào chai chuẩn bị đem lên cho ông cụ uống. Quá vui mừng vì "phương thuốc gia truyền" tôi vừa làm vừa hát nghêu ngao. Nhưng...sau vài giây suy nghĩ, tôi chợt chùng bước. Ông cụ đã lớn tuổi, không hiểu uống thuốc này nó sẽ công hiệu ra sao" Có ảnh hưởng đến sức khỏe cụ không" Lợi hay hại" Có dễ uống không" Có quá nhiều thắc mắc, thôi thì....tôi đành thử thuốc trước tiên vậy.
Rót 1 muỗng "bí phương gia truyền" tôi run run cho vào miệng nhắm mắt đưa chân nuối vội vào, ôi chao ơi, chất nước sền sệt trôi đến đâu là tôi ớn lạnh tới đó, cổ họng tôi bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, tôi vội vàng uống hết nước nóng rồi đổi sang nước lạnh, sau cùng là tôi đem tất cả công trình đổ váo cái sink cho trôi đi hết. Buồn ơi! ta xin chào mi khi "phương thuốc gia truyền" đã bỏ ta đi....
*
Sau bao kinh nghiệm về "phương thuốc gia truyền" giờ đã 2 năm trôi qua...cụ ông cũng đã 86 tuổi, và trong 2 năm nay, mỗi khi cảm thấy khó ở, cụ chỉ việc gọi phone, và tôi chỉ việc vào phòng, lựa đại 1 cuốn sách (tôi có thú đọc truyện, cho nên nhà có đến 4 tủ sách lớn sau khi cầm 1 cuốn sách thật dầy, tôi đến đón cụ chở thẳng vào nhà thương cấp cứu. Ở đấy chờ độ khoảng 8 tiếng 9 có khi hơn 8 tiếng) ông cụ được truyền nươc biển, truyền thuốc và cụ được cho về với 1 toa thuốc "không gia truyền."
Cụ hân hoan thơi thới vì đã được khỏe lại, còn tôi thì ra về với cõi lòng phơi phới, vì khỏi còn phải bận tâm pha chế thuốc hoặc đi hái trộm thuốc nữa. Điều may mắn nhất là khỏi cần phải làm thái giám để thử lại thuốc "bí phương gia truyền" làm ngứa ngáy cổ họng, và khó nuốt thêm một lần nữa!

Thiên Nga

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 818,534,726
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.