Sòng Bài Tại Atlantic City, New Jersey

10/05/200400:00:00(Xem: 158791)
Người viết: NGUYỄN LÊ
Bài số 536-1074-vb7b080504

Tác giả Nguyễn Lê, cư trú tại Phila, PA, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết ông góp cho mùa lễ.
*

Ở Việt Nam, tại Saigon từ những năm 1954 trở đi chúng ta thường được nghe nói về sòng bài Đại Thế Giới tại Chợ Lớn của ông Bảy Viễn. Hồi đó còn nhỏ tuổi, tiền bạc không có, chả bao giờ tôi nghĩ bước chân tới sòng bài.
Qua Mỹ từ năm 1975 lo kiếm việc làm đầu tắt mặt tối đâu có rủng rỉnh tiền bạc mà nghĩ tới chuyện đi sòng bài. Thời gian đó chưa có sòng bài tại miền đông nước Mỹ nên những ai có máu mê cờ bạc và muốn ăn thua đỏ đen phải bay tận sòng bài Las Vegas để thử thời vận.
Năm 1980 ăn nên làm ra, tiền bạc dư chút đỉnh đồng ra đồng vào và sòng bài cũng bắt đầu xuất hiện dọc theo bãi tắm biển tỉnh Atlantic City, bang New Yersey. Bạn bè rủ rê phần nữa cũng tò mò muốn coi mặt mũi sòng bài bên Mỹ nên chúng tôi rủ nhau lái xe từ thành phố Philadelphia, Pennsylvania tới Atlantic City khoảng 1 tiếng đồng hồ lái xe.
Lúc ban đầu chỉ có một số sòng bài như Resort Casino, Casar Place, Tropicana, Trump Plaza, Bally…. và giờ mở cửa cũng giới hạn từ sáng tới nữa đêm.
Đặc biệt tại Atlantic City đa số các sòng bài đều xây cất dọc theo bãi biển tắm của du khách vào mùa hè khác hắn với Las Vegas các sòng bài rải rác khắp nơi trong thành phố với những ánh đèn sáng rực.
Nơi đây là chỗ cung cấp một số lớn việc làm cho rất nhiều người Việt. Ai muốn kiếm việc cấp tốc có thể trong 1, 2 tuần lễ học qua một lớp chia bài là có việc làm với số lương khá hơn rất nhiều so với các công việc khác tại các hãng buôn, các nhà máy hay các hãng xưởng.
Bạn bè, anh em bà con xa gần rủ nhau đầu quân tại các sòng bài. Thời gian đó mỗi tuần đem về nhà 500 đô la là chuyện không khó.
Ai đã bước chân tới sòng bài đều biết có rất nhiều bộ môn chơi bài móc tiền của dân chơi. Máy kéo bạc cắc, hiện đại hóa bằng điện tử chiếm tới 1/3 chỗ giải trí của sòng bài. Rồi đến dãy bàn black jack dài xen kẽ với bàn baccarat, roulette vv… sau này, thêm nhiều kiểu chơi bài móc túi thiên hạ chỉ có những người ngày đêm quanh quẩn trong sòng bài là thuộc lòng các bộ môn chơi này.
Có người nghĩ rằng sòng bài là một chỗ may ra có thể kiếm được tiền. Chỉ cần mỗi ngày kiếm được hai ba trăm đôla, một tháng có vài ngàn đôla dễ dàng, tội tình gì mà phải sáng đi chiều về làm việc vất vả, khó nhọc.
Khi đã là khách quen của sòng bài thì ta sống như một ông hoàng trong cung điện, vừa được giải trí thoải mái vừa được ở trong khách sạn sang trọng 5 sao với những bữa ăn ngon lành thịnh soạn đắt giá, được coi các "show" ca nhạc nhảy múa đẹp mắt miễn phí. Nhiều khi hứng chí ta mời gọi bạn bè tham dự mà cũng không phải trả tiền. Sòng bài tìm đủ mọi cách lôi cuốn hấp dẫn, lưu giữ ta ở lại chốn nay qua tuần khác.


Vận may lúc ban đầu đem lại cho ta tiền bạc thật nhiều, càng hấp dẫn say mê ta trên đốùng bạc kếch sù nhiều khi chả bao giờ nghĩ tới có được số tiền lớn như vậy. Cứ vậy chìm đắm như vào cơn mê, không biết lối ra. Sòng bài càng muốn ta lưu lại với họ càng lâu càng tốt.
Nhưng vận may đâu có phải đến với ta mãi mãi. Đống tiền của ta từ từ mất dần, nhỏ dần. Lúc nóng mặt ta đặt tiền đánh bài từ trăm đôla này tới ngàn đôla khác. Càng thua ta lại càng muốn gỡ lại. Mặt mày nóng bừng đỏ gay hoắc tái nhợt, đầu nhức nhối như búa bổ trên đầu, tim đập loạn vì tiếc tiền đã mất và nhiều lúc tự nhủ nếu ta không tiếp tục chơi bài nữa có phải lúc này ta có một số tiền lớn rồi.
Mê đánh bài là bỏ bê công việc hàng ngày đã đem lại thành công thịnh vượng cho gia đình mình. Say mê cờ bạc dẫn tới xa vợ xa con bỏ bê gia đình đi tới sa đọa lúc nào không hay. Bạn bè cũng bắt đầu xa lánh nhìn mình với con mắt thương hại.
Sòng bài với những người đầu tư chuyên nghiệp, cả đời họ chỉ nghĩ cách kiếm tiền của thiên hạ. Họ nghĩ và bày ra những dịch vụ giải trí móc tiền bạc của người chơi bài. Với hàng ngàn công nhân từ cấp lớn tới cấp nhỏ họ phải làm sao kiếm được tiền của người chơi bài để trả lương và bổng lộc cho nhân viên, đóng thuế cho chính phủ, thanh toán bao nhiêu chi phí lớn lao cho việc điều hành một sòng bài. Mục đích quan trọng của họ là kiếm lời để lấy lại vốn liếng đầu tư kinh doanh mà họ đã bỏ vào công ty lúc ban đầu.
Qua báo chí đăng tải, hàng năm ta được đọc bản kê khai số tiền lời của mỗi sòng bài. Ta không thấy sòng bài nào lỗ cả từ thập niên 70 tới thập niên 2000.
Một hai năm cách đây, sòng bài Trump Tag Mahal đứng đầu về số lời. Ta không cần phải đi du lịch sang Ấn Độ để thăm viếng các đền đài nguy nga, cung điện đồ sộ. Nhà tài phiệt Donald Trump đã bỏ ra gần 1 tỷ đôla để thiết kế xây cất 1 cung điện tương tự như bên Ấn đầy màu sắc thập phần tráng lệ như các cung điện của vua chúa xưa kia. Du khách tới đây trước là thăm viếng phong cảnh điện đài sau là vô sòng bài thử vận may.
Đi sòng bài để giải trí trong vài tiếng đồng hồ, tìm những giây phút hồi hộp trong chốc lát. Đưa gia đình đi thưởng thức phong cảnh của sòng bài, nhìn cách giải trí khác nhau của mỗi người. Thay đổi không khí bằng cách vào các nhà hàng khi đã mệt mỏi đói bụng và kết thúc buổi đi chơi bằng mua vé vào coi những chương trình ca vũ nhạc nổi tiếng do các ca sĩ lừng danh biểu diễn.
Thật là một cách giải trí lành mạnh và chẳng nên bao giờ có ý nghĩ sai lầm là kiếm tiền tại các sòng bài. Một số gia đình tan nát vì cảnh chồng hoặc vợ mê say bài bạc, bỏ bê nhà cửa, đi sớm về khuya, sức khỏe tàn tạ trong những ngày những đêm chìm đắm trong không khí nhiễm khói và mùi thuốc lá.
Có những người thua bài, tuyệt vọng nhảy từ lầu cao tự tử kết liễu cuộc đời vô vọng. Họ đã phung phí cuộc đời một cách vô nghĩa khi họ đã may mắn hơn nhiều người được bước vào cùng đất "hứa".

Nguyễn Lê

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,505,580
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.