Du Lịch Bằng Đường Hàng Không Sau Ngày 11-9

08/09/200200:00:00(Xem: 156509)
Người viết: QUỐC VIỆT

Bài tham dự số: 2-635-vb50905

Tác giả Quốc Việt, tên thật là Thomas Quang Nguyễn, hiện cư trú tại Orange, quận Cam và đây là bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông. Trong khư gửi Việt Báo, ông viết “Tôi là một độc giả của Việt Báo, từ khi quý báo mới xuất bản. Tôi rất ưa thích lối viết và cách trình bày của Việtbáo, nhất là gần đây trong mục "Viết về nước Mỹ" tôi thường không bỏ sót một bài nào mà tôi không đọc. “Nay tôi gởi bài này đến quý báo, không phải với mục đích lãnh thưởng, mà là để góp phần vào việc ghi nhận những dữ kiện đã và đang xảy ra tại Hoa Kỳ sau vụ khủng bố ngày 11 tháng 9.”

Việt Báo và giải thưởng Viết Về Nước Mỹ trân trọng cám ơn tác giả Quốc Việt. Mong bài viết của ông sẽ là một gợi ý cho nhiều bài viết khác, nhân dịp tưởng niệm một năm ngày nước Mỹ bị khủng bố tấn công.

*

Trước biến cố ngày 11-9, hàng năm hai ông bà Cụ Năm thường đi thăm anh em con cháu cư ngụ tại các tiểu bang Louisian và Texas.

Cụ ông năm nay đã trên 80 tuổi, cụ bà đã trên 72 tuổi, tuy nhiên vì hàng ngày siêng năng đi bộ và tập thể dục, nên cả hai cụ còn đi lại rất nhanh lẹ và cơ thể thấy còn cường tráng khỏe mạnh.

Trước đây mấy năm, người con trai lớn đã đưa hai cụ đi du lịch tại Hawaii. Các con của hai cụ còn dự tính đưa hai cụ đi du lịch tại Âu Châu (đền Fatima tại Bồ Đào Nha, Lộ Đức tại Pháp, Tòa Thánh Vatican tại Ý, Jerusalem và Bethleem tại Do Thái và Palestine vv…

Sau biến cố 11 tháng 9 - khủng bố phá 2 tòa cao ốc Trung Tâm Thương Mại Thế Giới và Ngũ Giác Đài- vì vấn đề an ninh, hai cụ rất e ngại đi lại bằng đường Hàng Không.

Tuy nhiên, vì vấn đề cưới hỏi của các con cháu, nên trong những ngày tháng vừa qua, bất đắc dĩ hai cụ phải dùng đường hàng không để đi Houston, Texas, dự mấy đám cưới của mấy người cháu.

Lúc đến phi trường đổi vé và được tiếp nhận để chờ lên phi cơ, hai cụ được tuyển chọn vào hành khách bị khám xét kỹ nhất: nhân viên hãng hàng không hướng dẫn, mang hành lý của hai cụ tới một bàn riêng, mở hết va li, túi xách cũng như thùng đồ, mở tung các quần áo, đồ đạc, đồ dùng để kiểm soát. Sau cuộc khám xét kỹ càng, không có vật dụng gì khả nghi, các vali, túi xách và thùng đồ của hai cụ được nhân viên khám xét đưa trở về quầy ghi tên để chuyển lên phi cơ.

Sau đó, hai cụ được hướng dẫn đến xếp hàng tại một dãy hàng thật là dài để được vào khám xét tại quầy an ninh: mọi dụng cụ gây tiếng kêu qua máy như: đồng hồ, chìa khóa, vv… đều phải để vào một cái khay, trao cho nhân viên an ninh, còn đích thân hai cụ thì được nhân viên an ninh chiếu cố khám xét và kiểm tra. Phải giơ tay, giơ chân để họ kiểm tra bằng máy dò kim khí.

Sau khi trải qua những thủ tục kỹ càng, hai cụ mới được tự động đi vào "gate" để chờ lên phi cơ. Tới lúc sắp hàng vào cửa lên phi cơ, lại thêm một đợt kiểm soát nữa. Hai cụ cùng một số người khác cũng được nhân viên an ninh chiếu cố đặc biệt: xuất trình thẻ căn cước, mở cặp xách tay, bỏ nón đội trên đầu ra, giơ tay, giơ chân để được máy dò kim khí dò khắp cơ thể và chân tay, bỏ giầy ra để được khám giầy… sau cùng mới được lên phi cơ.

Khi phi cơ tơi nơi, gặp con cháu ra đón ở phi trường, nghe hỏi thăm về chuyến bay, cụ bà vui vẻ kể lại hai đợt bị khám xét đủ kiểu như trên. Còn cụ ông thì nói “Tuy mất công thật nhưng đó là việc cần phải làm. Có vậy mình mới thấy an tâm. Thủ tục kiểm tra khám xét phải kỹ lưỡng như vậy, mới bảo đảm được an ninh cho chuyến bay và hành khách.”

Theo nhận xét của hai cụ, thì những hành vi khủng bố của nhóm tay sai của Bin Laden và bọn Al Qaida đã gây thiệt hại lớn lao cho quốc gia Hoa Kỳ về nhiều phương diện:

- Về sinh mạng: Gần 3 ngàn người đã bị thiệt mạng tại Trung Tâm Thương Mại Thế Giớ và tại Ngũ Giác Đài.

- Về kinh tế, tài chánh: Chính phủ Hoa Kỳ đã phải chi ra số tiền rất lớn để lo bảo vệ an ninh tại các phi trường và cơ sở trọng yếu trong toàn cõi đất nước thuộc 50 tiểu bang.

Ngoài ra, vì phải đề phòng khủng bố, nền kinh tế Hoa Kỳ cũng chịu thiệt hại lớn lao. Một số hãng hàng không đã phải xin khai phá sản, để chấn chỉnh nội bộ và xin chính phủ Liên Bang trợ cấp. Nhiều hãng xưởng phải sa thải nhân viên. Thị trường chứng khoán lên xuống bất định và suy sụp, Chỉ số tin tưởng tiêu thụ giảm, cùng với mức bán chậm của các dãy tiệm bán lẻ, mặc dù có tin kinh tế tốt.

Những hậu quả tai hại do khủng bố gây ra hiện đang tiếp diễn, tuy nhiên, hai cụ cho hay vẫn tin tưởng vào tương lai rực rỡ của đất nước Hoa Kỳ quê hương thứ hai của người Việt tỵ nạn chúng ta.

Hai cụ tin rằng cuộc chiến chống khủng bố của chính phủ Hoa Kỳ phát động sẽ đại thắng. Không chỉ tổ chức khủng bố Al Qaida, mà mọi hình thức khủng bố khác đều sẽ bị dẹp tan. Chính chiến thắng sau cùng ấy sẽ đem lại một nền hòa bình cho đất nước Hoa Kỳ và cho toàn thế giới.

Quốc Việt

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 815,577,678
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.