Hôm nay,  

Một ngày đến thăm trường võ bị West Point!

01/03/202400:01:00(Xem: 2320)
 
VVNM
Hình do tác giả cung cấp
 
Tác giả lầu đầu tham dự VVNM, hiện định cư ởTexas và làm trong nghành giáo dục
 
*
 
Mùa hè năm 2023, tôi hộ tống gia đình người bạn thân đến thăm trường võ bị West Point (gọi tắt là West Point) vào ngày các tân sinh viên được chính thức nhận vào học sau khi hoàn thành 6 tuần lễ huấn luyện cơ bản. Trường này cách thành phố Nữu Ước khoảng 80 cây số về hướng bắc. Từ phi trường LaGuadia, chúng tôi thuê xe chạy hơn một tiếng đồng hồ mới tới trường. Ra khỏi phi trường, xe chúng tôi lao vào vùng ngoại ô, hai bên đường một màu xanh ngút ngàn. Chúng tôi lái xe men theo triền núi của cung đường dẫn đến chiếc cầu treo tuyệt đẹp: cầu treo Bear Mountain dài khoảng 6 kilômét bắc qua sông Hudson nổi tiếng. Cung đường trước khi đến chiếc cầu này rất đẹp, một bên ngó lên là vách núi, bên kia nhìn xuống là dòng sông Hudson uốn lượn hiền hòa ôm ấp một vùng thung lũng mênh mông. Vượt qua chiếc cầu treo Bear Moutain chúng tôi chạy về hướng thị trấn Highland Falls. Đây là một thị trấn nhỏ có khoảng 4 nghìn dân cư và cũng là thị trấn dẫn đến cổng chính vào khuôn viên trường.
 
Ngoài cổng chính còn có nhiều cổng phụ dẫn vào khuôn viên trường. Tất cả các cổng vào khuôn viên trường đều có các sĩ quan mặc đồng phục canh gác nghiêm ngặt. Sau khi xuất trình bằng lái xe, chúng tôi được cho phép lái xe vào khuôn viên trường. Chúng tôi được hướng dẫn chạy tới bãi đậu xe dành cho khách mời, thường là gia đình của các tân sinh viên. Tại đây, trường sẽ cho nhiều xe buýt chở các bậc phụ huynh và khách mời đến một bãi cỏ rộng có khán đài ngay trước ký túc xá của sinh viên, nơi buổi lễ sẽ được tổ chức. Vì đến sớm nên chúng tôi quyết định không đi xe buýt mà đi dạo trong khuôn viên trường để ngắm cảnh. Chúng tôi men theo những con đường uốn lượn giữa những ngọn đồi. Một bên đường là những ngọn đồi, bên kia đường nhìn ra dòng Hudson thơ mộng. Hai bên bờ sông, lau sậy và hoa dại mọc đầy. Sông núi hữu tình, khuôn viên trường đẹp như một bức tranh thủy mặc. Trên đường đi, chúng tôi bắt gặp nhiều sinh viên sĩ quan chạy bộ theo từng nhóm nhỏ để rèn luyện thể lực vào buổi sáng và nhiều bậc phụ huynh đang ung dung thả bộ, có lẽ họ cũng muốn khám phá ngôi trường này như chúng tôi.
 
Trên đường đến nơi cử hành buổi lễ, chúng tôi dừng chân tại ngôi nhà nguyện nổi tiếng của các sinh viên. Nhà nguyện là một công trình kiến trúc làm từ đá granite khá nổi tiếng được xây dựng xong vào năm 1910 và là biểu tượng của các hoạt động tôn giáo của trường. Đó là một tòa nhà đồ sộ có sự kết hợp hài hòa giữa kiến trúc Gothique với kiến trúc của các pháo đài thời trung cổ. Sự kết hợp này còn được áp dụng cho các công trình kiến trúc khác trong khuôn viên trường. Nhà nguyện cũng là nơi các sinh viên sĩ quan, nhân viên của trường và các gia đình quân nhân theo đạo Tin Lành đến để cầu nguyện. Được biết nhà nguyện không chỉ dành riêng cho sinh viên đạo Tin Lành mà còn chào đón tất cả sinh viên của các tôn giáo khác. Nơi đây cũng là nơi cử hành hôn lễ cho các cựu sinh viên nếu sau này họ có nguyện vọng quay về tổ chức lễ cưới ở Nhà Nguyện. Trường cũng xây một tòa nhà nhỏ hơn dành cho các sinh viên, nhân viên và các gia đình quân nhân theo đạo công giáo. Ngoài ra, trường có một tòa nhà nhỏ khác dành cho sinh viên, nhân viên thuộc các tôn giáo khác như Phật giáo, Hồi giáo, Ấn Độ giáo..v..v. Trong tòa nhà này có một khu vực riêng dành cho các sinh viên sĩ quan theo đạo phật, được gọi là Buddist Center.
 
Trước khi tham dự buổi lễ, chúng tôi ghé địa điểm Trophy Point, nơi có đài Cột Đài Tưởng Niệm khá nổi tiếng của trường, cách khán đài không xa mấy. Chúng tôi thấy có nhiều hiện vật chiến tranh được trưng bày tại khu vực này, đặc biết chúng tôi thấy nhiều khẩu súng cà nông từ thời thế kỷ 18 được trưng bày rải rác trong khu vực Trophy Point. Được xây dựng hoàn tất vào năm 1896, Đài tưởng niệm là một cột đá granite cao 14 mét, đường kính 1.5 mét sẽ vẫn mãi là di tích lịch sử thu hút hàng trăm ngàn khách viếng thăm mỗi năm.  Là biểu tượng về sự hi sinh của các cựu sinh viên sĩ quan West Point, Đài tưởng niệm nhắc nhở các sinh viên sĩ quan đang theo học về truyền thống West Point và tinh thần phụng sự đất nước của họ. Cột đài tưởng niệm được vây quanh bởi 8 quả cầu lớn làm từ đá granite. Trên mỗi quả cầu có khắc tên các chiến sĩ đã ngã xuống trong cuộc nội chiến của nước Mỹ. Mỗi quả cầu được đặt giữa hai khẩu súng cà nông bằng đồng. Có tất cả 16 nòng súng ca nông và trên mỗi nòng súng này có khắc tên một trận đánh lớn của cuộc nội chiến của nước Mỹ.Trên bệ đỡ của  cột đài tưởng niệm có tám tấm bia khắc tên nhiều chiến sĩ trận vong trong cuộc nội chiến này. Tổng cộng có tất cả 2,042 binh sĩ và 188 sĩ quan đã ngã xuống được khắc tên ở đài tưởng niệm West Point.
  
Buổi lễ được tổ chức lúc 10 giờ sáng và kéo dài trong sáu mươi phút. Các tân sinh viên diễu hành với tư thế ưỡn ngực đầy kiêu hãnh qua trước khán đài. Trên khán đài, các bậc phụ huynh dõi mắt theo các em trong niềm tự hào xen lẫn sự xúc động. Sau buổi lễ, các em được sum họp với gia đình sau 6 tuần lễ xa cách.
 
Đầu giờ chiều chúng tôi ghé khu mua sắm cho sinh viên trong trường. Hàng hóa ở đây rất phong phú và đa dạng nhằm để phục vụ nhu cầu hàng ngày của sinh viên và của các gia đình quân nhân. Nơi đây, sinh viên  có thể tìm mua quà lưu niệm, quần áo, giầy dép, nữ trang v…v của các nhãn hiệu đắt tiền như Calvin Klein, Dooney and Bourke, Kenneth Cole…Khu mua sắm dành cho các sinh viên sĩ quan này cũng bán những tấm thiệp mời dự lễ tốt nghiệp, các khung ảnh, các vật dụng trang trí trên quần áo đồng phục của sinh viên và nhiều thứ khác như dụng cụ học tập, dụng cụ chăm sóc sức khỏe, thức ăn vặt và thức uống. Lợi nhuận thu được sẽ dành để ủng hộ cho các hoạt động ngoại khóa trong lĩnh vực văn hóa, xã hội, quân sự và hướng nghiệp của trường. Nơi đây có bán cả dụng cụ chăm sóc sức khỏe, thức ăn và thức uống. Chúng tôi thấy có một quán cà phê Starbuck ngay khi bước vào trong khu mua sắm. Chênh chếch quán cà phê starbuck có một quầy mỹ phẩm chất lượng cao. Chúng tôi reo lên thích thú khi thấy quầy mỹ phẩm bán đầy đủ các sản phẩm trang điểm như son môi, phấn mắt, phấn nền, kem dưỡng da, bút chì kẻ chân mày, bút chỉ kẻ mắt, masscara .v..v. Nữ sinh viên của trường chỉ chiếm 15 phần trăm trong tổng số hơn 4 ngàn sinh viên sĩ quan, một con số khá khiêm tốn nhưng nhu cầu chăm sóc ngoại hình của họ không hề bị xem nhẹ. Nếu muốn mua laptops, thẻ nhớ, sách giáo khoa, dụng cụ học tập, quà lưu niệm, tranh ảnh..vv, các sinh viên sĩ quan sẽ tới cửa hiệu bán sách của trường. Điều thú vị của hiệu sách ở chỗ chúng tôi thấy có bán cả những cuốn sách của các tác giả đang ăn khách. Hiệu sách này cũng là nơi các tác giả nổi bật đến giao lưu với các sinh viên và các quân nhân và tặng chữ kí của họ.
 
Trước khi rời trường, chúng tôi ghé thăm nghĩa trang West Point, một trong những nghĩa trang cổ nhất của nước Mỹ và là di tích lịch sử nổi tiếng . Hàng ngàn người đến thăm viếng nghĩa trang này mỗi năm. Trước năm 1817, nghĩa trang này được dành để chôn cất người dân địa phương và các chiến sĩ trận vong của nước mỹ. Nơi đây cũng là nơi chôn cất những người lính đã ngã xuống trong trận chiến giành độc lâp của nước Mỹ năm 1775-1783. Vào năm 1817, nghĩa trang này được trưng dụng làm nghĩa trang quân sự dành cho cất các chiến sĩ hi sinh anh dũng, các vị tướng lãnh nổi tiếng, các phi hành gia,  các quân nhân được trao huy chương danh dự và gia đình của họ cũng được chôn cất ở đây. Chúng tôi ngã nón, dành một phút mặc niệm để tưởng nhớ các bậc tiền nhân đã xã thân vì nước Mỹ.
 
Chúng tôi rời trường vào lúc hoàng hôn buông xuống, tự nhủ với lòng sẽ quay lại thăm trường một lần nữa trong 4 năm tới. Trên đường chạy về Manhattan, tôi biết tôi đã phải lòng West Point, tôi biết sẽ có ngày trở lại!
 
Nhị Độ Hoảng Mai
 

Ý kiến bạn đọc
01/03/202422:09:37
Khách
Bài này sao nghe như bản thông tin West Point.
01/03/202422:03:23
Khách
Học sinh tốt nghiệp trung học chọn binh nghiệp đuợc nhận vào các truờng danh tiếng như WestPoint, Naval Academy, AirForce Academy là nhất. Các sĩ quan VN đuợc Pháp huấn luyện truớc 1955 cũng sung suớng vì theo tiêu chuẩn sĩ quan Tây. Sau này thì chỉ còn Võ Bị Ðà Lạt giữ đuợc cái sang trọng của sĩ quan. Tội nghiệp cho quan quân VNCH phải chấp nhận cuộc chiến thất lợi vì vận nuớc suy tàn, anh hùng mạt vận, đồng minh bỏ chạy sớm, và cấp lãnh đạo kém khả năng thiếu ý chí khi đất nuớc lâm nguy.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 142,616
24/05/202400:01:00
Nhìn từ thủ đô Hoa Thịnh Đốn về Thái Bình Dương, thì Arizona là một trong mười ba tiểu bang thuộc miền tây Hoa Kỳ, nhưng cư dân California đi thăm Arizona phải lái xe trên xa lộ 10 East, nên cuộc hành trình của bốn thành viên Việt Bút tạm gọi là cuộc Đông Du. Bài viêt ngắn sau đây lại mang một nhan đề “dao to búa lớn” là “Đông Du Ký”, thật ra chỉ ghi lại năm ngày du ngoạn ba địa điểm du lịch trong số rất nhiều thắng cảnh độc đáo nổi tiếng của tiểu bang “Nhiều Nắng”.
22/05/202421:48:00
Tác giả Trần Kim Bằng, cư dân vùng Little Saigon là một nhạc sĩ, đã phát hành tập nhạc và CD Duyên. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông vào năm 2015 là một hồi ký về hành trình vượt biên đường bộ năm 1980. Sau đây là bài viết kế tiếp của ông ghi lại một số cảnh đẹp và sinh hoạt của một vài thành phố ở quận Cam, California.
21/05/202409:38:00
Cụ Chúc cầm bài thơ nhớ vợ ôm lấy ngực, chao đảo đến cạnh bên cửa sổ, đưa mắt buồn bã ngó ra sau vườn. Mùa Đông lại đến, mặt trời yếu ớt, không nhô được qua khỏi các mái nhà bởi mây đen vần vũ, bầu trời u ám. Cây trơ cành trụi lá đứng sừng sửng nom cô độc đến tội nghiệp. Một cơn gió thoảng qua, chiếc lá vàng độc nhất còn sót lại trên cành vừa chao mình âm thầm rơi xuống mặt đất một cách lặng lẽ, buồn thảm như cuộc đời cụ lúc tuổi xế chiều. Cụ tự ví mình như chiếc lá vàng cô độc, không biết đến bao giờ thì nhắm mắt buông xuôi?
17/05/202400:00:00
Chiếc Mercedes đen bóng loáng chạy vào khu nhà sang trọng, dừng lại trước cánh cổng sắt khép kín, người đàn ông trạc 35 tuổi cho cửa kính xuống, thò tay ra ngoài và bấm mật mã vào cổng với một vẻ quen thuộc. Cánh cổng sắt từ từ chạy sang một bên, anh ta sang số và chiếc xe lăn bánh về phía trước, chạy qua một vài ngõ quanh co, hai bên đường rợp bóng những hàng cây xanh mát rượi. Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà xinh xắn với khu vườn nhỏ ngập tràn sắc hoa và cây cảnh được cắt tỉa kỹ càng. Cánh cửa nhà để xe từ từ cuốn lên, người đàn ông điều khiển xe rất khéo léo vào bên trong và cánh cửa lại từ từ khép xuống.
16/05/202409:10:21
Toản và tôi là bạn tri kỷ từ khi còn ở mái trường trung học, đại học. Sau này vì cuộc sống, vì công việc nên không còn gặp nhau. Toản theo ngành giáo dục, còn tôi theo đời binh nghiệp. Toản là một giáo sư, tôi trở thành một pháo thủ trên miền Tây nguyên. Toản đi vươt biên. Tôi vào tù cải tạo. Sáu năm sau ra tù, tôi cũng vượt trùng dương. Trời phù hộ, chúng tôi tình cờ lại gặp nhau trên đất Mỹ, Toản giới thiệu tôi làm việc chung một chỗ với hắn. Bây giờ, trời xui đất khiến, tôi lại phải đối diện với một tấm hình mà mình đã chụp cách nay 20 năm trong cuộc di tản đầy máu và nước mắt.
15/05/202412:58:00
Tôi gặp Thu Chan như định mệnh. Nhưng chuyện đó kể sau. Giờ, tôi kể bạn nghe lần gặp định mệnh của Thu Chan mà tôi chứng kiến với một người được cả nước yêu mến trải bao thế hệ Việt bất kể chế độ nào.
10/05/202400:01:00
Lúc nàng chuẩn bị sanh đứa con thứ hai cũng là lúc vợ chồng nàng bảo lãnh bà má chồng qua đoàn tụ. Bà vốn là dân Nam kỳ thứ thiệt, quê ngoài miệt vườn Mỹ Tho, bao nhiêu năm được nuôi nấng bởi phù sa trù phú nên tâm hồn bà mang nặng hương sắc sông nước miền Tây. Đầu tiên là chuyện ăn nói, bà có giọng nói sang sảng, to như trống làng ngày hội. Có lần nàng đang ở trong phòng ngủ, nghe bà đang to tiếng với chồng nàng ở dưới nhà bếp. Nàng lo sợ không biết có chuyện gì xảy ra khiến bà phải lên tiếng la mắng, bèn ra cửa lắng nghe, mới biết bà đang nói chuyện rất...bình thường và vui vẻ.
08/05/202400:47:00
Lại bước qua năm mới, mỗi năm đầu xuân, hội Huế thường tổ chức “Ngày Hội Ngộ Mừng Tân Niên”. Năm nay với chủ đề “Xuân Và Tuổi Trẻ”, có lẽ ban tổ chức muốn gieo thông điệp yêu thương đến thế hệ con cháu, với niềm hy vọng tuổi trẻ sẽ nối tiếp cha ông hoạt động và giữ gìn một góc Huế trên xứ người tại vùng Bắc Cali.
07/05/202402:29:00
Quỳnh nhìn Phong, thoáng nhớ lại những lời chàng ta kể lại sự say mê săn hoa lan của hai cha con khi anh theo cha vào rừng tìm những cụm hoa lan mọc trên những cành cây trong vùng ẩm thấp trên sườn đồi của vùng cao nguyên Ban Mê Thuột. Lúc đó, Phong còn nhỏ và rừng núi cao nguyên còn đầy thiên nhiên hoang dã nên những ngày vào rừng tìm hoa lan thật là thú vị. Vui nhất là có một lần, anh chàng kể lại, sau khi trèo lên cây, bóc được nguyên cả gốc cụm hoa Thuỷ tiên vàng rực nhưng không may có một cành khô gẫy đụng mạnh vào tổ ong gần đó làm cả đàn ong túa ra tấn công kẻ phá hoại làm hai cha con chạy bán sống bán chết mới đến được nhà người Thượng ở cuối thung lũng để xin… tị nạn!!! Điều kỳ lạ là ong không đốt mấy người ở quanh đó mà chỉ tìm hai cha con người phá tổ ong đốt để trả thù mà thôi.
06/05/202401:09:00
…Tháng Năm, trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt. Tháng Năm lưu lạc làm sao quên tháng năm quê nhà. Đã bao giờ chúng ta trở về hàn huyên cùng sỏi đá, bưng tô canh bún, bún riêu một trưa hè để quên đi quãng đời phiêu bạt. Quê không đuổi ai đi, kẻ ở vẫn chờ người về, nhưng khoảng cách không thước đo trong lòng người là tâm lý Pavlov. Con chó nghe tiếng chuông leng keng biết sắp được ăn, người ta nghe tiếng AK 47 là biết Việt cộng về, mau chạy cho xa…