Vùng Sáng Của Cuộc Đời

28/11/200900:00:00(Xem: 139400)

Vùng Sáng Của Cuộc Đời

Tác giả: Anthony Hung Cao
Bài số 2796-1628867- vb7112809

Một ngày cuối tháng 9-1988, có chàng học trò 19 tuổi,   cùng gia đình gốc quân y VNCH định cư tại vùng Little Saigon theo diện bảo lãnh đoàn tụ. Chỉ sau 7 năm vừa làm vừa học, anh học trò nghèo tốt nghiệp bác sĩ nha khoa.  Đó là trường hợp bác sĩ Anthony Hưng Cao, hiện  hành nghề tại Costa Mesa. Ngoài nghề nghiệp y khoa,  ông còn là người viết văn, soạn nhạc.  Năm 2008, ông nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ. CD đầu tay của ông mang tên "Phượng Đỏ Mùa Đông" hiện đang phát hành khắp nơi. Bài gần nhất của Anthony là "My Life," tự truyện. Sau đây là bài viết mới nhất, một chuyện có thật trong mùa tạ ơn 2009. 

***

Khi người bệnh nhân cuối cùng vừa rời khỏi phòng mạch, tôi đang thu xếp đồ đạc để chuẩn bị ra về thì cô thư ký của văn phòng gọi tôi:
- Bác sĩ, có điện thoại từ pharmacy.
"Chắc bên pharmacy sợ có bệnh nhân nào bị phản ứng với thuốc tôi ghi trên toa, nên mớI gọi lại đây".  Tôi nghĩ thầm trong bụng trong khi bước đến chỗ đặt điện thoại.
- Hello, tôi là Bác sĩ C. đây.
Phía bên đầu dây là giọng của một cô Dược sĩ trẻ mà tôi ước độ khoảng chừng chưa quá ba mươi tuổi.
- Chào Bác sĩ C. Tôi là Nancy gọi từ pharmacy - Giọng cô gái vang lên trong trẻo -Chúng tôi có nhận một toa thuốc do Bác sĩ ghi. Có phải ông Trung N. là bệnh nhân của Bác sĩ không"
 Từ khi mua phòng mạch ở thành phố Costa Mesa, một thành phố nhỏ tuy nằm không xa khu Little Saigon, nhưng bệnh nhân tôi gặp không có nhiều người Việt Nam, mà phần lớn là người Mỹ và Mễ. Tôi nhớ gần hết tên những người bệnh nhân Việt Nam. Cái tên Trung N. không xa lạ gì, nhất là khi tôi mới gặp anh ta vào buổi sáng hôm nay.
- Đúng rồi, Trung N. là bệnh nhân của tôi. Có gì không cô" Tôi hỏi lại vì đã đọc được vẻ gì khác thường trong giọng nói của cô Dược sĩ.
Nói đến nghề Dược sĩ, tôi rất phục họ về tài đọc chữ "rồng bay phượng múa" hay "gà bươi" từ các toa thuốc của các Bác sĩ. Rất hiếm khi họ phải gọi cho Bác sĩ vì đọc không ra. Chữ viết tay của tôi cũng không đến nỗi nào, nên tôi không nghĩ cô Dược sĩ gọi tôi vì đọc không rõ.
- Bác sĩ C. à, Bác sĩ có nhớ viết liều lượng bao nhiêu cho bệnh nhân này không"
- Cô chờ tôi một chút - Tôi ra dấu cho cô thư ký đưa tôi xem hồ sơ của Trung N. - Đây rồi, 20 viên thuốc Vicodin, thưa cô.
Giọng của côDược sĩ bỗng trở nên cứng rắn:
- Tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng khi ông Trung N. đưa cho chúng tôi toa thuốc, tôi thấy ghi số 200 viên.
- Trời! Tôi kêu lên thảng thốt, tuy đây không phải là lần đầu tiên tôi gặp tình huống này.
Trước đây cũng có mấy lần bệnh nhân tự tăng số 20 thành 28 hoặc sửa số 20 thành 30. Rút kinh nghiệm, tôi thường viết ra số lượng bằng chữ trong dấu ngoặc sau con số tôi viết, nhưng đôi khi vì vội hoặc quên, tôi cũng bỏ sót như trường hợp cái toa thuốc này.
- Bác sĩ có muốn chúng tôi gọi cảnh sát đến làm biên bản không" Cô Dược sĩ hỏi.
 Tôi vốn không thích những người cố tình đánh lừa Bác sĩ bằng cách sửa đổi toa thuốc như vậy. Họ thường là những người đã nghiện thuốc. Tôi đã từng gặp những bệnh nhân loại này. Họ đi từ Nha sĩ này đến Nha sĩ khác chỉ để xin thuốc. Qua cách nói chuyện và diện mạo bên ngoài của họ, tôi có thể đoán khá chính xác thành phần này. Nhưng đối với Trung, tôi nhớ hình như anh ta không phải là loại người như vậy.
 Tôi lật vội hồ sơ của Trung để xem tôi có ghi toa thuốc nào cho anh ta trước đây hay không. Tôi chỉ thấy một vài toa thuốc trụ sinh và thuốc chống đau thông thường. Sáng hôm nay là lần đầu tiên anh ta xin thuốc chống đau loại mạnh hơn.
- Bác sĩ cho em thuốc nào mạnh hơn những lần trước. Em chỉ sợ bị đau, ngủ không được vì mấy hôm nay em thường hay bị mất ngủ - Trung cất giọng nài nỉ.
Thường thì tôi ít khi xiêu lòng, nhất là khi biết vài cái trám răng thông thường như tôi vừa mới làm xong cho Trung thì không thể làm cho anh ta đau đến "mất ngủ". Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt bơ phờ, cặp mắt đỏ ngầu, mệt mỏi vì thiếu ngủ của Trung làm tôi bỗng thấy tội nghiệp.
- Bộ lúc này gần Lễ Tạ Ơn và Giáng Sinh nên anh phải làm việc thêm giờ hả" Tôi tò mò hỏi. Trung chỉ gật đầu mà không đáp.
 Trung thường đến phòng mạch của tôi trong bộ đồng phục của nhân viên Bưu điện, nên lần đầu khi mới gặp Trung, tôi biết ngay anh ta làm nghề gì mà không cần phải hỏi. Trung thuộc loại người ít nói. Mỗi lần hẹn đến khám răng, anh ta đến rất đúng giờ, hoàn toàn không phải loại người theo câu châm ngôn "không ăn đậu không phải là Mễ, không đi trễ không phải Việt Nam". Tôi để ý thấy Trung thường ngồi kiên nhẫn ở một góc phòng đợi, lặng lẽ giở đọc những trang tạp chí và ít khi trò chuyện với bệnh nhân nào khác trong phòng chờ. Đến lượt mình, Trung chỉ gật đầu chào hỏi xã giao và trả lời khi tôi hỏi anh ta, chứ không nói gì thêm như một số bệnh nhân khác. Họ chỉ chịu ngừng nói khi tôi giơ ống chích lên. Những lúc có thời gian, tôi thường trò chuyện với bệnh nhân, một phần để hiểu rõ hơn về họ, mặt khác để họ cảm thấy thoải mái, đỡ lo sợ hơn, nhất là khi bước chân vào văn phòng nha sĩ. Trung thì trái lại, khuôn mặt lúc nào cũng thoáng vẻ ưu tư, dường như anh có một cuộc sống nội tâm rất khép kín. Tuy vậy, tôi chưa bao giờ nghĩ anh ta vướng vào con đường nghiện ngập thuốc.
- Thế nào Bác sĩ, ông có muốn chúng tôi gọi cảnh sát không" Giọng cô Dược sĩ chợt vang lên, thúc giục.
- Thôi, cô cứ bảo bệnh nhân đến đây gặp tôi.
 Gác máy điện thoại, tôi  nhìn đồng hồ. Đã hơn 7 giờ tối. Cuối tháng Mười, trời đã vào Thu nên bắt đầu tối sớm. Khu parking phía bên dưới đã bắt đầu thưa thớt xe. Hai cô phụ tá và cô thư ký đến chào để ra về. Giờ này chắc vợ tôi và hai cháu nhỏ đang phụ mẹ để chuẩn bị bữa cơm tối chờ tôi về. Ánh đèn từ phía dưới chỗ đậu xe hắt lên in bóng hàng cây cột tạo thành những vệt đen chạy dài trên dãy hành lang vắng bên ngoài. Không gian im vắng đến độ tôi có thể nghe tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo trên tường. Chợt có tiếng chân bước vội về phía phòng mạch. Tôi ngẩng đầu nhìn ra và thấy bóng dáng Trung đang đứng thập thò ngoài cửa. Tôi ngoắc tay ra hiệu cho anh ta bước vào. Mới gặp Trung buổi sáng cách đây có chừng 6-7 tiếng đồng hồ mà tôi thấy Trung thật phờ phạc. Chiếc áo đồng phục của Bưu điện xốc xếch. Tóc Trung rối bù. Cắp mắt dường như thêm lờ đờ, mệt mỏi hơn lúc ban sáng.
- Chào Bác sĩ - Trung cất giọng run run.
Tôi cầm tờ toa thuốc mà pharmacy vừa fax qua cho tôi ra trước mặt Trung và hỏi:
- Có phải anh sửa lại số lượng thuốc tôi viết trên toa không" Anh có biết anh làm như vậy là hại cho anh và cho cả tôi không" Anh có biết hậu quả của việc anh làm không"
Tôi nói một hơi, cố dằn cơn bực tức đang dâng lên trong lòng. Trung chỉ cúi gầm mặt xuống, hai bàn tay run run đan vào nhau. Tôi chỉ nghe Trung lí nhí nói nhỏ:
- Em xin lỗi Bác sĩ...
- Anh có biết tôi có thể gọi cảnh sát tới để làm biên bản không"
Trung chợt ngẩng đầu lên khi nghe hai chữ "cảnh sát". Trung nhìn tôi với ánh mắt van lơn. Lòng tôi chợt chùng xuống khi tôi bắt gặp ánh mắt ấy. Tôi nói tiếp bằng một giọng nhẹ nhàng hơn:


- Tôi muốn giúp đỡ anh, nhưng anh phải cho tôi biết sự thật.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Trung, rồi hỏi tiếp:
- Có phải anh sửa toa thuốc vì anh đã nghiện thuốc phải không"
Trung gật đầu một cách ngượng ngập, ánh mắt sợ hãi nhìn xung quanh thật nhanh dường như anh lo sợ sẽ có người thứ ba nào bắt gặp sự thú nhận của anh ta.
- Trung có nói chuyện này với ai chưa" Bác sĩ gia đình hay người thân chẳng hạn"
Tôi đổi cách xưng hô và cảm thấy như Trung có vẻ bớt căng thẳng hơn lúc đầu. Trung lắc đầu, trả lời một cách mệt mỏi.
- Dạ, có một vài Bác sĩ phát hiện em lạm dụng thuốc. Khi họ không cho toa nữa thì em đổi qua Bác sĩ khác. Nhiều khi kẹt quá, em lái xe qua bên Mễ để mua thuốc chui.  Em bị chứng đau xương sống từ sau lần vượt biên. Trong chuyến đi đó, thấy mấy cô gái trên tàu bị bọn cướp biển hãm hiếp nên em cùng mấy thanh niên khác trên tàu ra tay chống lại với bọn chúng để cứu mấy cô gái. Không ngờ em bị một tên đập một thanh sắt từ sau lưng tới, làm em ngã xuống bất tỉnh. Khi qua Mỹ, em có cố gắng đi chữa trị nhưng vẫn không khỏi. Năm ngoái, Bưu điện lại cắt nhân viên do thiếu hụt ngân sách nên em lo sợ bị thất nghiệp, cộng với cơn đau thỉnh thoảng tái phát nên em bắt đầu dùng thuốc chống đau nhức. Lâu dần thành quen. Em dấu không cho vợ con em biết vì sợ gia đình sẽ tan vỡ...
Tôi thấy Trung thật tội nghiệp, anh đứng nói chuyện với tôi như muốn thổ lộ hết những tâm sự chất chứa trong lòng bị đè nén bấy lâu nay.
- Nhưng Trung à, anh không thể tiếp tục như vậy được. Tôi đã gặp nhiều trường hợp mà lúc đầu họ chỉ dùng thuốc để mong tạm quên đi những đau đớn về thể xác và tâm hồn. Dần dà, họ bắt đầu nghiện thuốc lúc nào không hay và không thể kiềm chế được. Người nghiện sẽ tìm đủ mọi cách để có thuốc vì những lúc lên cơn nghiện, họ sẽ không còn lý trí tỉnh táo để phán xét hành động của minh nữa. Chưa kể những hậu quả tai hại gây ra cho gia đình, xã hội...
- Em có cố tự bỏ một vài lần, nhưng khó lắm, Bác sĩ ơi! Trung than thở.
- Từ bỏ cơn nghiện ngập đòi hỏi nhiều ý chí và lòng kiên nhẫn lắm, Trung à. Nhất là một người trẻ như Trung. Trung phải đến nhờ một nơi chuyên nghiệp để giúp đỡ. Phải nghĩ nó như như một căn bệnh, chứ không phải là một thói hư, tật xấu để chú tâm chữa trị. Trung phải từ bỏ những ý nghĩ mặc cảm và đương đầu với sự thật. Trung nhìn kìa...
Tôi chỉ cho Trung những vệt đèn sáng tối trên dãy hành lang, rồi nói tiếp:
- Ai cũng sẽ có những khoảng sáng và tối như vậy trong cuộc đời. Có nhiều người, nhất là những người nghiện thuốc sẽ sống thu mình trong bóng tối với những mặc cảm tội lỗi. Làm thế nào họ có đủ nghị lực và can đảm bước ra khỏi bóng tối đó để tìm thấy vùng sáng của cuộc đời, đó mới là điều quan trọng trước tiên. Anh Trung, tôi tin anh còn trẻ để có đủ nghị lực và can đảm để đương đầu với sự thật. Hãy nghĩ đến hiện tại của anh, tương lai của anh và gia đình anh nữa. Anh Trung, chúng ta sẽ cùng nhau bỏ qua chuyện này với điều kiện anh hứa với tôi là anh phải đi đến Trung tâm điều trị cho những người nghiện thuốc càng sớm càng tốt. Tôi có biết một vị Bác sĩ chuyên về ngành này. Tôi sẽ cho anh địa chỉ để anh đến đó. Anh có hứa với tôi không"
Trung chợt nắm lấy bàn tay tôi, xiết thật chặt và ngước nhìn tôi với đôi mắt rươm rướm nước.
- Cám ơn Bác sĩ. Em hứa.
Tôi tiễn Trung ra cửa. Trời bên ngoài đã tối hẳn. Ánh đèn từ khu parking chiếu qua dãy cột trên hành lang giờ đây càng thêm rõ với những vệt sáng tối xen kẽ nhau. Tôi biết Trung đang phải bước qua những vùng sáng tối lẫn lộn trong cuộc đời mình. Lòng tôi cũng đang dâng lên những cảm xúc buồn vui qua câu chuyện vừa rồi với Trung.
Tôi buồn khi biết lý do tại sao một con người bình thường như Trung lại có thể bị đẩy vào một ngả rẽ như vậy trong cuộc đời. Đã bao nhiêu năm trôi qua, nhưng những hệ lụy của những lần vượt biển hãi hùng vẫn còn theo đuổi, ám ảnh, thay đổi hay làm hại cuộc đời của biết bao con người hiền lành, vô tội như Trung. Tôi vui vì đã kiềm chế được nỗi tức giận trong lòng để không gọi cảnh sát đến can thiệp và cho Trung có cơ hội để làm lại cuộc đời. Dù sao, tôi cũng hơi lo trong lòng không biết Trung có "ngựa quen đường cũ" bằng cách rời bỏ phòng mạch của tôi để tìm cách lường gạt một Bác sĩ hay Nha sĩ nào khác không"
Phòng mạch những ngày cuối năm thật bận rộn với những bệnh nhân tranh thủ đi khám răng trước khi hết bảo hiểm trong năm. Những công việc ngập đầu trong phòng mạch làm tôi không có thời gian gọi hỏi thăm vị Bác sĩ chuyên khoa về chữa trị bệnh nhân nghiện thuốc xem Trung có đến đó hay không.
Một buổi tối gần cuối tháng Mười Một, trong khi tôi đang chuẩn bị để về nhà thì có một người bước vào. Tôi thoáng ngạc nhiên đến suýt nữa đã không nhận ra người đứng trước mặt tôi là Trung, nếu không có chiếc áo của nhân viên Bưu điện anh mặc trên người. Trung trông khỏe mạnh, tươi vui hơn so với dáng vẻ mệt mỏi, bơ phờ mà lần cuối cùng tôi gặp anh hơn một năm về trước.
- Chào Bác sĩ. Bác sĩ có khỏe không" Bác sĩ có còn nhớ em không"
- Chào anh Trung. Tôi còn nhớ chứ - Tôi vui vẻ đáp lại.
- Bác sĩ có thời gian không" Bác sĩ cho em nói chuyện ít phút với Bác sĩ được không"
- Được chứ - Tôi mời Trung vào phòng riêng.
Sau khi ngồi xuống ghế, Trung rút trong túi ra tấm thiệp nhỏ, rồi trân trọng cầm hai tay đưa cho tôi. Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Thiệp gì vậy anh Trung"
- Dạ, tấm thiệp nhân Lễ Tạ Ơn. Em muốn cám ơn Bác sĩ năm rồi đã giúp em làm lại cuộc đời - Trung nuốt vội nước bọt như cố dằn cơn xúc động, rồi nói tiếp:
- Nhờ Bác sĩ mà em mới đến Trung tâm điều trị. Trước lúc gặp Bác sĩ cũng có người phát hiện em sửa toa thuốc như vậy, nhưng họ mắng chưởi em rất thậm tệ. Không có ai cho em một lời khuyên chân tình như Bác sĩ, dù em và Bác sĩ quen nhau không lâu. Thú thật với Bác sĩ, đêm hôm đó em đã nghĩ đến ý định tự tử nếu Bác sĩ gọi cảnh sát vì em không chịu nỗi sự nhục nhã, khinh bỉ của vợ con. May mà Bác sĩ đã cho em cơ hội, đã khuyên em đi chữa trị thay vì trách mắng, xua đuổi như bao người khác...
Giọng Trung nghẹn lại. Đôi mắt rưng rưng.  Tôi cũng cảm thấy cổ họng mình nghèn nghẹn. Tôi chỉ biết bước tới vỗ nhẹ lên vai Trung và nói vài lời cám ơn Trung đã tặng tôi tấm thiệp.
Trung về rồi, tôi vẫn ngồi lại một mình trong phòng, hồi tưởng những điều Trung vừa tâm sự.
Tôi muốn gửi lời cảm tạ đến Ơn Trên đã giúp tôi có một hành động đúng để cứu giúp một cuộc đời và hứa với lòng mình sẽ ghi lại câu chuyện cho nhiều người khác có dịp đọc.
Phía dưới bãi đậu xe, vẫn còn đông đúc những chiếc xe của những người đi mua quà tặng cho nhau nhân ngày Lễ Tạ Ơn. Không biết hôm nay khu shopping có mở thêm đèn không, nhưng hình như tôi thấy cả một vùng sáng rực ở bên ngoài. Tôi rất vui vì biết Trung đã tìm được vùng sáng của cuộc đời cho mình.
Qua câu chuyện có thật này, tôi ước mong những người lỡ không may vướng vào hoàn cảnh nghiện thuốc như anh Trung sẽ có thêm nghị lực và can đảm bước ra khỏi bóng tối của mặc cảm tội lỗi và sợ hãi để tìm đến những nơi chữa trị thích hợp.
Vùng sáng của cuộc đời ngoài kia đang chờ đón các bạn.
Anthony Hưng Cao
Thanksgiving 2009

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,544,599
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.