English Của Người Bình Dân

02/11/200200:00:00(Xem: 140097)
Người viết: QUỲNH TRẦN

Bài tham dự số: 3028-676-vb51031

Bạn Quỳnh Trần, cư trú tại Ventura County, Nam California, công việc theo bạn kể, là “theo bà xã di làm Nail.” Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của bạn Trần kể thật nhiều chuyện vui bằng lời lẽ trực tiếp, sống động.

Mong bạn Quỳnh sẽ tiếp tục viết thêm.

Ngày trước ở Việt Nam, có ông thầy bói mù, khi xủ quẻ xem vận số cho tôi, ông phán một câu xanh dờn, mạng số của tôi có cái kiếp "nghiệp" cầm tay. Tôi nghĩ mãi hổng ra, chẳng biết ông thầy mù nói gì.

Khi sang tới Mỹ tôi đi học và làm đủ thứ nghề thượng vàng hạ cám, cuối cùng xách cọ theo vợ học làm Nails.

Đúng là số mạng chạy trời không khỏi nắng! Bây giờ phải "cầm chân, cầm tay" cho khách. Phải chi tôi có cái kiếp cầm ca, cầm bút hay cầm đại cái gì đó, như cầm đồ cầm nhầm chắc là vui lắm nhỉ".

Rồi một hôm gọi điện về VN nói chuyện với thằng bạn làm nghề lái Taxi. Nó khoe mới tậu được chiếc xe bốn bánh đời năm một chín cũ mèm, thây kệ cũ người mới ta, có cái của riêng mình thì hay rồi, nó còn bảo có mua "in set rân". Tôi ngớ cả người hỏi lại In sẹt rân là cái quỷ gì vậy" Nó bảo: "Bảo hiểm cho xe ấy mà" thú thật cái tiếng Anh trời hành đó, đố ai mà hiểu.

Suy đi nghĩ lại có lẽ khi xưa mình đến Mỹ nói tiếng Anh cũng cỡ đó là cùng. Nhớ hôm trước đưa bà già và thằng em về thăm quê gặp một đám sinh viên Tàu kéo vali đi cà rển, gặp chàng Mỹ đen chính hiệu sinh ở LA, giơ tay chào "What's up" tội nghiệp cả đám sinh viên Tàu nhìn lên trời tìm kiếm vì tưởng rằng watch up!

Tôi đem cái từ "in sẹt rân" ra tiệm Nail hỏi bà con chịu, ai cũng lắc đầu không biết, chẳng riêng gì tôi. Nhân đó ông Tư Đờn Willy kể lại chuyện nhà của ổng:

- Công nhận tụi Mỹ giỏi thiệt, hôm trước ống nước bồn rửa chén nhà tôi bị bể, tôi liền gọi ông chủ nhà tới sửa. Tụi bây biết rồi, cái tiếng Anh ăn đong từng bữa của tôi chỉ dăm câu chào hỏi là cạn vốn. Ai nói nấy nghe, còn tôi thì chỉ gật, một yes, hai yes, cái gì cũng yes! Tôi gọi nó My home water lai láng, thằng chủ nhà xổ liền một tràng, nó nghe lại gần hết, còn tôi thì chẳng biết thằng điên nói gì! Thế mà 2 tiếng đồng hồ sau, nó đến sửa ống nước thật là tài không thể tả. Ông Tư cười ha hả rồi tiếp tục khi xưa đi làm công ích với thằng Mỹ, tụi nó rủ đi "ăn bao bụng", đến tiệm thấy chữ All You Can Eat, tôi bập bẹ đọc theo kiểu Việt Nam All U (thầy) cân ít, mấy thằng Mỹ mỉm cười thông cảm tưởng tôi nói ngọng, thiệt là tội cho cái thân già.

Tôi liền đem những chuyện mình biết ra kể cho bà con nghe:

- Người Việt Nam làm nail như mình, nói tiếng Anh giống như phang bừa, như đánh lộn. Có lần tôi làm nail xuyên bang ở Montgomery, Alabama. Tiệm tôi vào đầu tiên có 3 thợ, trong đó có một anh tên Hiếu, tự Hiếu cà lăm. Mỗi khi khách vào, anh chào mấy cô mấy bà khách. Helo! Trông rất chững chạc rồi tiếp theo "Ma…may…may I hiế…p you" giọng lên trầm xuống bổng, làm tôi bấm bụng nín cười, nhưng thế đời càng nín càng bung thế là chịu hết nổi, tôi liền chạy vào trong restroom khóa cửa xả nước, ngồi trên bàn cầu mà cười ra nước mắt, tức cả cái ruột.

Không may cho bà Việt Nam nào gọi vào nghe một hiếp, hai hiếp (dâm) kéo như kẹo vậy chắc ngượng chín cả người. Ngoài ra còn mấy người Lào làm Nails cho người Việt mình, họ vốn ít nói, làm siêng, có điều hơi khờ, kêu sai đâu đánh đó ít có bướng bò như thợ người Việt Nam mình, trung thành cẩn cẩn. Một hôm tôi đến tiệm có 3 người Lào làm Nails chơi, trong đó có cô thợ mà ai cũng gọi là "Bà Lào" (có lẽ cô vào làm đầu tiên) mỗi khi cô cho khách đi rửa tay xong là cả đám thợ rục rịch ôm bụng cười. Thay vì nói khách lựa màu sơn "What's color you like"" Thì cô ta lại bảo "What's cái L…you like"" Thiệt là hết chỗ nói. Cái của đàn bà mà cô ta cứ What tới, What lui.

Đám thợ nhìn tôi cười khằng khặc. Cô thợ mang bầu Brenda có chuyện hay ngồi nhấp nha nhấp nhỏm chờ tôi dứt lời liền vô ga:

- Chằng có gì gọi là kinh hồn hết, mấy you có khi nào nghe một người nói một lúc ba thứ tiếng chưa, khi bầu này còn mơn mởn con gái sống ở Canada Vencouver!

- Bộ bà nói bà là con gái còn trinh chắc" Mơn mởn" Anh chàng Châu Bá Thông mập chọc bầu.

- Thôi đi cha, để cho con kể chuyện cái xứ Vencouver này lúc mới sang ở gần các bà người Tàu gốc Chợ Lớn, cái miệng của bà thì oang oang suốt cả ngày đến nổi ông hàng xóm người Việt mình có lúc muốn sang nhà bà để bẻ răng bà ra, hay tệ lắm quánh bả cho cái môi trên to hơn môi dưới. Lúc đó mấy ong Tàu bà Tàu sang đây chưa đông lắm, sau năm 97 tụi Hồng Kông lũ lượt kéo sang cho nên thiên hạ gọi Vencouver thành "Hồng cu vờ"

- Thôi đi bầu ơi! Hết vàng cu vơ đến đỏ cu vơ, có ông bầu đó mà cứ đụng đâu cu vơ đó.

Châu Bá Thông lại chen ngang vào, bà Tina tức quá mắng vốn Châu Bá Thông:

- Ê! Thằng mập kia có im cái mồm không" Hay chờ tao ra tay. Kể tiếp đi bầu.

Bà bầu cười hì hì kể tiếp.

- Sáng hôm đó tôi thấy nhà bà Tàu đầy cả cảnh sát, xe cứu thương, cứu hỏa nhá đèn loạn xà ngầu tôi chạy sang, nghe bà Tàu nói với cảnh sát

"Two boy, one girl tả ngộ, mày hiểu hông"" Cảnh sát liền cho xe chở bà vào bệnh viện. Tôi thấy cặp mắt bà Tàu bị bầm đen, mũi đầy máu nhất là đôi môi sưng tù dù. Nếu ông hàng xóm thấy được chắc hả lòng hả dạ lắm lắm!

Cũng hên cho bà Tàu, bên Canada mọi chi phí ý tế có chính phủ lo, chứ như ở Mỹ này thì tiền mất tật mang cháo nóng húp quanh, công nợ trả gấp cho bệnh viện. Thiệt là Phước bất trùng lai, họa vô đơn chí.

Quỳnh Trần

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,117,745
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.